Khi bàn về Picasso, người ta đă đưa ra một khái quát: “Con người nói chung, con người hiện đại nói riêng, không chỉ là homo sapiens (con người trí tuệ), homo faber (con người làm việc), mà c̣n là homo ludens (con người chơi nghịch). Và đây không chỉ là mặt yếu mà c̣n là sức mạnh tinh thần của Picasso, sự đảm bảo cho tự do của ông ta”. Tôi khoái cách mà người ta gọi là chơi nghịch. Đúng là cách chơi nghịch của Picasso ,của một quái kiệt thiên tài độc nhất vô song.Picasso đă làm nản ḷng thế hệ họa sĩ sau ông,những ǵ mà người ta mầy ṃ t́m kiếm, muốn mần th́ hầu như Picasso cũng đă mần cả rồi.Tấm vải nghệ thuật chung đă chật cứng dọc ngang và các ngơ lối đều như ma chơi, khi ẩn, khi hiện, khi chặn đứng mọi nẻo ra vào,và các họa nhân thời nay, thôi đành ru ḿnh tự sướng vậy