The book has 5 parts:
1 -Bùi Xuân Phái’s Artistic Career
2- How to Distinguish an Authentic Phái from a Fake?
3-Some feeling when enjoying pictures of Bui Xuan Phai
4-Sotheby’s Phenomenon on Vietnamese public mass media
5-Bui Thanh Phuong: ‘I know who I am’
 

Bài I :

 Cuộc hành tŕnh của Bùi Xuân Phái

Bùi Xuân Phái sinh năm 1920, mất năm 1988 tại Hà Nội. Ông tốt nghiệp khoa Hội họa trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương khoá 1941 – 1946, tham gia kháng chiến, đồng thời tham dự nhiều triển lăm chung với các hoạ sĩ khác. Năm 1952 ông về Hà nội, sống và sáng tác tại nhà (số 87 Phố Thuốc Bắc) cho đến khi mất.   

Từ năm 1956 đến năm 1957, Bùi Xuân Phái giảng dạy tại Trường Mỹ thuật Hà Nội, khi xảy ra phong trào Nhân văn Giai phẩm, hoạ sĩ phải đi lao động, học tập trong một xưởng mộc tại Nam Định và ban giám hiệu nhà trường đă đề nghị ông viết đơn xin ngưng giảng dậy tại trường Mỹ thuật.

 Bùi Xuân Phái là một trong những hoạ sĩ thuộc thế hệ cuối cùng của sinh viên trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương, cùng thời với các danh họa Nguyễn Sáng, Nguyễn Tư Nghiêm, Dương Bích Liên - những tên tuổi ảnh hưởng lớn tới sự phát triển của mỹ thuật Việt Nam hiện đại. Ông chuyên về chất liệu sơn dầu, đam mê mảng đề tài phố cổ Hà Nội. Ngay từ lúc sinh thời, sáng tạo của ông đă được quần chúng mến mộ gọi ḍng tranh này là Phố Phái. Tranh phố của Bùi Xuân Phái vừa cổ kính lại rất hiện thực, thể hiện rơ hồn cốt của phố cổ Hà Nội những thập niên 50, 60, 70. Các mảng mầu trong tranh Phái thường có đường viền đậm nét, phố không những trở thành chính nó mà c̣n gần hơn với con người, từ bề mặt đến cảnh quan đều có chiều sâu bên trong. Ngắm tranh phố cổ của Phái, người xem nhận thấy họa sĩ đă gửi gắm những kỉ niệm, những hoài cảm cùng nỗi buồn man mác, tiếc nuối bâng khuân trên từng nét vẽ, như điềm báo về sự đổi thay và biến mất của từng mái nhà, từng con người mang hồn phách xưa cũ. Ngoài phố cổ, ông c̣n vẽ các mảng đề tài khác, như: chèo, chân dung, nông thôn, khỏa thân, tĩnh vật... rất thành công. Nhiều tranh của Bùi Xuân Phái đă được giải thưởng trong các cuộc triển lăm toàn quốc và thủ đô. Ông vẽ trên vải, giấy, bảng gỗ, thậm chí cả trên giấy báo khi không có đủ nguyên liệu. Ông dùng nhiều phương tiện hội họa khác nhau như sơn dầu, màu nước, phấn mầu, ch́ than, bút ch́... Các tác phẩm của ông biểu hiện sâu xa linh hồn người Việt, tính cách nhân bản và ḷng yêu chuộng tự do, óc hài hước, đậm nét bi ai và khốn khổ. Ông đă góp phần rất lớn vào lĩnh vực minh họa báo chí và tŕnh bày b́a sách, được trao tặng giải thưởng quốc tế (Lép-dích) về tŕnh bày cuốn sách "Hề chèo" (1982).

Do tham gia phong trào Nhân Văn Giai Phẩm, từ năm 1957 trở đi, hoạt động của ông dần bị hạn chế. Để kiếm sống, ông phải vẽ tranh minh họa và tranh vui cho các báo, lấy bút hiệu là : PiHa, ViVu, Ly. Măi đến năm 1984 ông mới có được cuộc triển lăm cá nhân (đầu tiên và cũng là duy nhất), nhận được sự đánh giá cao từ phía công chúng, đồng nghiệp. Với 24 bức tranh được khách hàng đặt mua ngay trong ngày khai mạc, có thể coi đây là triển lăm thành công nhất so với trước đó tại Việt Nam. Đó cũng là lần đầu tiên, Đài truyền h́nh Trung ương dành thời lượng lớn phát sóng để giới thiệu về cuộc đời và tác phẩm của Bùi Xuân Phái trong chương tŕnh Văn học Nghệ thuật.

Mặc dù cuộc sống khó khăn nhưng với t́nh yêu nghệ thuật, khát khao t́m ṭi và thể hiện cái đẹp dung dị đời thường bằng h́nh và mầu,  ông cũng là hoạ sĩ đă gạt bỏ mọi toan tính đời thường để cho ra đời các tác phẩm dung dị, đơn giản nhưng đầy tâm tư sâu lắng. Nhà phê b́nh mỹ thuật Thái bá Vân đă viết về sự nghiệp nghệ thuật của ông : "Cuộc rong chơi can đảm, lầm ĺ của Bùi Xuân Phái bằng cây bút vẽ và bằng bảng màu của ḿnh là đẹp và có ư nghĩa cho Hà Nội. Cho chúng ta măi măi. Làm chứng cứ lịch sử cho một nền hội họa đi nữa,sao bằng làm chứng cứ nhân văn cho một ư thức nghệ thuật ".

Năm 1996, ông được truy tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh.

Tác phẩm chính :

* Phố cổ Hà Nội - Sơn dầu 1972

*Hà Nội khán chiến - Sơn dầu 1966

 *Xe ḅ trong phố cổ - Sơn dầu 1972

*Phố vắng - Sơn dầu 1981

 *Hóa trang sân khấu chèo - Sơn dầu 1968

 *Sân khấu chèo - Sơn dầu 1968

 *Vợ chồng chèo - Sơn dầu 1967

*Trước giờ biểu diễn - 1984

Giải thưởng mỹ thuật :

*Giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học - Nghệ thuật năm 1996

 *Giải thưởng triển lăm Mỹ thuật toàn quốc năm 1946

*Giải thưởng triển lăm Mỹ thuật toàn quốc năm 1980

 *Giải thưởng đồ họa Leipzig (Đức)

 *Giải thưởng Mỹ thuật Thủ đô các năm 1969, 1981, 1983, 1984

Tặng thưởng : Huy chương V́ sự nghiệp Mỹ thuật Việt Nam 1997
 

 
Tiếng Anh

Bùi Xuân Phái’s Artistic Career

Bùi Xuân Phái was born in 1920 and died in 1988 in Hà Nội. He graduated from the Painting Section of the École Supérieure des Beaux-Arts d’Indochine (1941-1945 class), joined the Resistance, took part in many group exhibitions in the free zone. In 1952, he came back to Hà Nội and lived and worked at Nº87 Thuốc Bắc street until his death.
From 1956 to 1957, Bùi Xuân Phái taught at the Hà Nội Fine Arts College. As a sequel to the Nhân Văn – Giai Phẩm (Humanism – Belles Lettres) movement, he was sent to reeducation labor at a joinery workshop in Nam Định; at the same time, the direction of the Fine Arts College suggested that he should submit his resignation.
Bùi Xuân Phái formed part of the last generation of the École Supérieure des Beaux-Arts d’Indochine, contemporary with Nguyễn Sáng, Nguyễn Tư Nghiêm, Dương Bích Liên, those great painters who together with himself had a profound influence on the evolution of Vietnamese modern art. He specialised mainly in oil painting and his favorite subject-matter was Hà Nội old streets. As early as in his lifetime, his works on this theme were affectionately styled Phố Phái (Phái’s streets) by the art-loving people. Bùi Xuân Phái’s streetscapes are at the same time antique and realistic, superbly expressing the soul of Hà Nội streets in the 1950’s, 1960’s, 1970’s. In his paintings, the outlines are deeply marked, the street thus not only becoming itself, but also getting closer to everybody, both the painted surface and the surroundings show an inner depth. Watching Phái’s streetscapes, the viewer can sensethat the artist conveys his nostalgic memories filled with vague regrets and indefinite melancholy in every brushstroke, like an omen of the imminent disappearance of every of these roofs and people that embody the soul of the past. Besides old streets, he was also very successful in other subjects such as chèo, portraits, rural landscapes, nudes, still lifes… Many of his works won prizes at national and Hà Nội exhibitions. He painted on canvas, paper, cardboard, wooden plates, even on newsprint when he ran short of materials. He used various media: oil, watercolor, pastel, charcoal, crayon… His works profoundly reflect the Vietnamese people’s soul, humanist character and love of freedom, combining humor with compassion for unhappy fates. He made an immense contribution in the domain of illustration for newspaper and book cover design and in 1982, won an international (Leipzig) prize for his design of the book Hề chèo (Chèo jestlers)
As a result of his joining the Nhân Văn – Giai Phẩm movement, , from 1957 on, his activity suffered severe restrictions. To make both ends meet, he had to take orders for illustrations and comics for newspapers, using any pen-names that came to mind: PiHa, ViVu, Ly… Not until 1984 did he have his first and unique solo exhibition, which was highly appreciated by both the public and his colleagues. With 24 paintings sold right at the opening, this was the most successful one-man show so far in Việt Nam. And it was also the first time the central television devoted a whole programme to highlight Bùi Xuân Phái’s life and work.
Despite hard living conditions, with his love for art, his thirst for beauty, Bùi Xuân Phái always managed to overcome the hassles of everyday life to create soulful works vibrant with simple, unsophisticated beauty and emotional depths. Wrote art critic Thái Bá Vân: “Bùi Xuân Phái’s ỉntepid and tight-lipped journey with his brush and palette is magnificent and full of significance for Hà Nội and for us eternally. Rather than being historic evidence, it constitutes the humanistic proof of an artistic consciouusness ”
In 1996, he was posthumously awarded with a Hồ Chí Minh prize.

Principal works
Hà Nội Old Streets – Oil 1972
Hà Nội in Resistance – Oil 1966
An Ox Cart in Old Street – Oil 1972
Deserted Street – Oil 1981
Make-up Before a Chèo Representation – Oil 1968
A Chèo Representation – Oil 1968
A Chèo Couple – Oil 1967
Before Curtain Time – Oil 1987

Prizes and Awards

Hồ Chí Minh Prize in Literature and Arts, 1996
Prizes at the 1946 and 1980 National Art Exhibitions
Prize at the International Graphic Exhibition in Leipzig (Germany)
Prizes at the 1969, 1981, 1983 and 1984 Capital City Art Exhibitions
Medal “For the Cause of Vietnamese Art”, 1997.
 

 

Tiếng Pháp 

Bui Xuan Phai-Parcours de Vie artistique.
Bui Xuan Phai_Cuoc hanh trinh tren con duong hoi hoa
Né en 1920, Bui Xuan Phai est décédé en 1988 à Hà Nôi. Diplômé de la section "Peinture" de l'Ecole supérieure des Beaux-Arts d'Indochine, promotion 1941-1946, il prend part à la résistance tout en s'associant à de nombreuses expositions communes avec d'autres peintres. En 1952, il revient à Hà Nôi, crée et vit au 87 Rue des herbes médicinales(Phô Thuôc Bac) jusqu'à sa mort. De 1956 jusqu'en 1957, Bui Xuân Phai est professeur à l'école des Beaux-Arts de Hà Nôi, lorsque surgit le mouvement "Nhân Van Giai Phâm", l'artiste est envoyé en rééducation dans un atelier de menuiserie à Nam Dinh et la direction de l'école lui a suggéré de présenter sa démission.
Bui Xuân Phai fait partie de l'une des dernières générations de l'Ecole supérieure des Beaux-Arts d'Indochine, condisciple des peintres célèbres tels que Nguyên Sang, Nguyên Tu Nghiêm, Duong Bich Liên- les noms ayant grande influence dans le développement de l'Art contemporain vietnamien. Spécialiste de l'huile sur toile, il affectionne les anciennes ruelles de Hà Nôi. Même lors de son vivant, sa création est plébiscitée par le public désignant ce type de sujet comme étant les "Ruelles de Phai".
Les "Ruelles de Phai" sont en même temps antiques et réalistes, exprimant clairement l'âme des quartiers anciens de Hà Nôi des décennies 50,60,70. Dans les toiles de Phai, les contours sont bien dessinés, non seulement la ruelle devient elle-même mais plus que cela, très proche de tout un chacun, de la face émergée jusqu'à l'environnement transparaît une profondeur certaine. En admirant les "Ruelles de Phai", le spectateur perçoit que l'artiste confie ses souvenirs, espoir et tristesse en sourdine, ses regrets mélancoliques à chaque coup de pinceau, comme une prévision d'un changement ou disparition de chaque toit, chaque être d'antan.
A part les "Anciennes Ruelles", il a encore peint d'autres sujets tels que:le Chèo, les portraits, les paysages rupestres, le nu, les natures mortes...avec beaucoup de réussite. Plusieurs des toiles de Bui Xuân Phai ont reçu des récompenses nationales et dans des expositions de la Capitale. Il peint sur tout type de supports:toile, papier, travail sur bois et même sur papiers journaux lorsqu'il est en manque de matériel. Les produits utilisés sont l'huile, l'aquarelle, le pastel, le crayon. Ses oeuvres reflètent bien la profondeur de la personnalité, de l'âme vietnamienne amoureuse de la liberté avec son esprit malicieux, plein de chagrins et de malheurs. Il a participé grandement dans le domaine de l'illustration des journaux et de couvertures de livres, obtenu une récompense internationale(Leipzig) pour l'illustration d'un livre dont le sujet est "Hê Chèo"(1982).
Pour avoir participé au mouvement "Nhân Van Giai Phâm", dès l'année 1957, ses activités sont restreintes. Pour survivre, il fait des illustrations et caricatures pour journaux sous le pseudonyme de "Piha", "Vivu", "Ly". Il faut attendre jusqu'en 1984 pourqu'il puisse avoir une première et unique exposition personnelle, bien cotée par le public et les professionnels. Avec 24 tableaux achetés immédiatement lors de l'inauguration, on peut dire que cette exposition est la mieux réussie en comparaison avec les expositions antérieures au Viet Nam. C'est aussi la première fois que la télévision nationale lui consacre une émission dans "Littérature et Art" sur sa vie et son oeuvre en prime time.
Malgré une vie pleine d'embûches, mais avec l'amour pour l'Art, la soif de la recherche et l'envie de transcrire, par des coups de pinceau, la beauté toute simple de la vie quotidienne, Bui Xuân Phai n'a pas arrêté de peindre,de créer et dans les moments où il n'a pas pu acheter le matériel, il utilise même les enveloppes de paquets de cigarettes, du papier journal...Il est également le peintre qui écarte les calculs de la vie de tous les jours pour créer des oeuvres légères, dépouillées mais avec profond état d'âme. En 1996, il a obtenu le prix "Hô Chi Minh".

Les principales oeuvres:
*Ancienne ruelle de Hà Nôi-Huile sur toile 1972.
*Hà Nôi entre en Résistance-Huile sur toile 1966.
*Charette de Boeufs dans l'ancienne ruelle-Huile sur toile 1972.
*Ruelle déserte-Huile sur toile 1981.
*Maquillage avant la représentation-Huile sur toile 1968.
*La représentation du Chèo-Huile sur toile 1968.
*Les acteurs du Chèo-Huile sur toile 1967.
*Avant la représentation-Huile sur toile 1984.

Les Récompenses:
*Prix Hô Chi Minh, Littérature et Art 1996.
*Prix de l'Exposition Nationale des Beaux-Arts 1946.
*Prix de l'Exposition Nationale des Beaux-Arts 1980.
*Prix du Dessin Leipzig(Allemagne).
*Prix de l'Exposition des Beaux-Arts de la Capitale 1969,1981, 1983, 1984.

Médailles:
Médaille "Pour le Développement des Beaux-Arts du Viet Nam" 1997.

 

Traducteur:Docteur CHAPUIS Gérard.
 


Có 5 bài chính trong sách Bùi Thanh Phương-Con đường hội họa :
1- Cuộc hành tŕnh của Bùi Xuân Phái
2- Bàn về tranh thật tranh giả
3-Một vài cảm nhận khi xem tranh Phái
4-Sự kiện Sotheby's trên các phương tiện thông tin đại chúng ở Việt nam
5- Bùi Thanh Phương : Tôi biết ḿnh là ai

 

Tiếp theo bài 2
 

 

Entire site and all images contained herein © 2008 Bui Thanh Phuong. All rights reserved.