VIP Blog Cafe Forum Index VIP Blog Cafe
http://btphuong.multiply.com/
 
 FAQFAQ   SearchSearch   MemberlistMemberlist   UsergroupsUsergroups   RegisterRegister 
 ProfileProfile   Log in to check your private messagesLog in to check your private messages   Log inLog in 

 


Nhuc Bo Doan
Goto page Previous  1, 2
 
Post new topic   Reply to topic    VIP Blog Cafe Forum Index -> Novels
View previous topic :: View next topic  
Author Message
kinhcan



Joined: 27 Jan 2008
Posts: 46

PostPosted: Wed Jan 30, 2008 6:30 am    Post subject: Reply with quote

Back to top
View user's profile Send private message
kinhcan



Joined: 27 Jan 2008
Posts: 46

PostPosted: Wed Jan 30, 2008 6:33 am    Post subject: HOI 10 Reply with quote

Nghe tiếng trước, biết lời sau
Chừa đất trống, dưỡng cây trồng
Lại nói về người đàn bà ở nhà dối diện với Diễm Phương. Dược Diễm Phương giao phó nhiệm vụ đi tiền trạm, nàng rất đỗi vui mừng. Trời vừa sẩm tối, hàng xóm mới lên đèn, đă vội khóa cửa nhà ḿnh bươn bả lẻn sang nhà trước cửa.

Diễm Phương mặt mũi buồn rầu, bảo rằng:
"Thôi không xong rồi, chàng vừa gửi lá thơ bảo đêm này phải hoăn. Chắc chị phải về nhà chăn đơn gối lẻ mất thôi"

Người đàn bà hàng xóm thất vọng nghĩ rằng ḿnh bị cô nàng lừa dối, mắt đổ lửa, giận dữ đến nỗi hơi thở hổn hển, nói không ra hơi, làm Diễm Phương bật cười.

Diễm Phương nói:
"Đồ dại trai chưa, mới nói thế đă tin ư. Em trêu đấy, chị cứ yên tâm. Thế nào đêm nay chàng cũng đến, ḿnh hăy chuẫn bị cho cuộc hành lạc."



Nói xong Diễm Phương đi lấy một thau nước nóng, rồi cả hai cùng rửa hạ thể. Sau đó Diễm Phương trải một chiếc ghế dài sau rèm, gần chân giường, nơi mà nàng sẽ nằm lên để nghe họ hành lạc. Nàng dặn người đàn bà ra trước cửa lớn nghe động tịnh. Nàng bảo người đồng lơa:
"Chị cứ cài then cho chắc. Khi chàng đến chắc sẽ gơ nhẹ cửa. Vừa nghe thấy th́ mở cho chàng vào ngay. Đừng để chàng gơ nhiều lần, kẽo láng giềng nghe được. Chàng vào xong th́ cài then lại như trước rồi lên ngay giường. Chớ có nói nhiều, bắt buộc th́ chỉ nói thầm, như thế chàng mới không phân biệt được ai với ai, kẻo rồi bại lộ hết cả."

Người đàn bà vâng vâng dạ dạ, tắt đèn tối thui, rồi hối Diễm Phương ra đi chỗ khác.

Người đàn bà đến nép sau cửa, đợi hơn một trống canh mà chưa thấy động tĩnh ǵ. Nàng toan bước vào trong hỏi Diễm Phương th́ th́nh ĺnh trong bóng tối bỗng bị ai ôm chầm lấy. Cho là Diễm Phương lại trêu ḿnh như hồi năy, bèn đưa tay thọc xuống phía dưới, nào ngờ nắm phải một vật cứng ngắc.

Bèn lên tiếng nói khẽ:
"Anh yêu, anh vào ngả nào vậy?"

Bán Dạ Sinh nói:
"Từ trên nóc nhà xuống"

Nàng nói :
"Giỏi thật, thôi ḿnh vào trong này"

Hai người cởi quần áo. Nàng chả chần chờ, ḿnh đă trần như nhộng tênh hênh trên giường. Bán Dạ Sinh cởi xong bèn nằm lên trên, tính nắm chân địn đặt lên vai, không ngờ quơ tay măi chỉ gặp khoảng trống, không hiểu tại sao. Măi rồi mới biết nàng ta đă dang chân lên cao tự hồi nào, sẵn sàng nhập cuộc. Bán Dạ Sinh nghĩ bụng:
"Không ngờ người nhậm lẹ như thế. Dùng cách nhẹ nhành quanh quẩn một hồi nơi bụi rậm như với vợ nhà chắc không cần."

Chàng bèn nhổm người ấn dương vật vào trong cửa động.

Nàng ta lập tức tru tréo như heo bị chọc huyết:
"Đau tôi chết thôi."



Bán Dạ Sinh huỡn lại, lấy tay mơn man âm địa làm hé mở âm môn, sau đó lại thọc mạnh, vậy mà chỉ quy đầu lọt vô được có nửa tấc. Thấy cửa hang vẫn c̣n chặt, bèn bảo rằng:
"Thật khó vô, càng nhe tay càng lâu lắc, chi bằng hăy làm mạnh một lần cho nó vô hẳn, trước khổ sau sướng"

Bèn thọc mạnh.

Người đàn bà ấy la:
"Chết mất thôi! Sao không thoa nước miếng vô một chút?"

Bán Dạ Sinh nói:
"Chớ nên, nên chơi cho đúng lệ với những người như anh và em. C̣n lối tẳm nước miếng chỉ dùng với bọn gái trinh thôi, chớ có phá lệ. Em hăy để anh đút cho nó vô hết."

Người đàn bà nói:
"Thế th́ chết tôi rồi! Anh không muốn tự phá lệ, tôi phá lệ vậy."

Nàng dẫy ra, nhổ nước miếng trong ḷng bàn tay, thấm ướt cửa ḿnh, đoạn thoa vào quy đầu cho ướt.Rồi nói:
"Được rồi đấy, anh nhẹ nhẹ dùm"

Sinh không màng đén lời năn nỉ, lại làm như trước, hai tay nâng vế nàng lên, ra sức nhắn thật mạnh. Lần này cái vật vừa to vừa dài kia đă vào tuốt luốt. Nàng ta lại rên lên một tiếng rồi than rằng:
"Anh ngoài mặt nho nhă, mà làn ăn ǵ hung tợn thế. Không cần biết người khác sống chết ở đâu, tôi đau muốn chết chả thấy sướng ở chỗ nào, bây giờ đút nó vô bằng được vào trong xong rồi đấy, anh lấy nó ra đi!"

Bán Dạ Sinh cười, nói:
"Thôi mà đây mới là lúc bắt đầu, chả lẽ chưa chi đă lấy ra, bọn ta đâu biết ǵ nhau!"

Nói rồi đưa đẩy dương vật. Nàng ta liền rê lên mấy tiếng a ha. Cho đến cái thọc thứ năm chục, nàng ta lại in ĺm. Khi đẩy đưa đến lần thứ một trăm, nàng lại rên lên mấy tiếng a ha như hồi mới. Lúc năy nàng kêu a ha là v́ đau, bây giờ nàng kêu a ha là v́ khoái lạc. Các thứ âm thanh căng thẳng trong lúc hành lạc của đàn bà của đàn bà phát âm là điềm báo hiệu là mây đă hóa mưa. Thế mà cô hàng xóm của Diễm Phương lại có chút gian xảo, v́ tuy đạt cực điểm khoái lạc có đến hai lần rồi, nhưng hễ bị hỏi là ra chưa, cứ chối là chưa, nên Bán Dạ Sinh càng ra sức. Tại sao nàng không nói thật? chỉ v́ nàng đang làm t́nh thay cho Diễm Phương, nhiệm vụ mở đường, sợ nếu nói ra rồi, e Diễm Phương vào đ̣i chỗ.

Bán Dạ Sinh tin nàng nói thực, nên không xuất tinh, đành phải tiếp tục. Về sau xuất tinh rồi, vẵn không dám ngừng, chẳng khác nào người cỡi ngựa, ngựa đă hết sức cứ gục gặc đầu, lẩn quẩn một chỗ, không c̣n hơi sức đâu mà chạy thêm. Nàng thấy dương vật cứ quanh quẩn măi, mới hỏi rằng:
"Anh yêu, anh đă ra chăng?"

Bán Dạ Sinh sợ bị chê là là kém sức nên tuy đă ra rồi, vẫn nói là chưa. Ban năy, lúc chưa bị hỏi, chàng như đám học tṛ ngủ gật bị thầy đánh nên tỉnh ngủ, tinh thần trở nên phấn chấn gấp bội. Dương vật thành dơng mănh thọc một hơi mấy chục cái, không tỏ vẻ ǵ là đuối sức, hơi thở cũng không hào hển.

Người đàn bà mới kêu:
"Anh yêu, em đă ra rồi, đừng làm thêm nữa, em chịu hết nổi rồi."

Bán Dạ Sinh thấy nàng đầu hàng mới thôi, nhưng vẫn để dương cụ trong âm cung một hồi. Vậy mà trong đêm tối chàng đâu biết nàng chỉ là người khác lót đường. Tuy mặt nàng xấu, nhưng được đôi chân cũng bé nhỏ, thân thể cũng chẳng thô, làm sao phân biệt được ai với ai.



Diễm Phương nằm trên trường kỷ kê sát ngay chân giường, cách họ có cái rèm, hóng tai nghe đủ. Thấy tiếng rên v́ đau khi dương cụ nhập âm cung, nàng đoán kích thước chàng đẹp trai không đến nổi nào, khấp khởi trong ḷng một nửa, lại nghe tiếng động phát ra trên chiến trường khi vũ băo khi nhịp nhàng, ḷng lại khấp khởi thêm một nửa. Lại khi thấy quá bán cuộc chơi, hẳn là đă mệt, mà chàng vẫn trấn áp được ḷng dâm của người hàng xóm, nàng đẹp ḷng, nhủ thầm:
"Xem ra quả là một trang hùng tài, một bậc phi tướng trong cơi sắc dục. C̣n ngại ǵ nữa, có thân mật với chàng cũng đáng."

Nàng bèn trở dậy, trong tối ngẩm nghĩ. Hay là chui ngay vào trong với họ, tiếp tục cuộc vui, nhưng theo lối này nhàng làm sao mà thưởng thức được vẻ đẹp của ḿnh, vả lại nằm cạng con mụ xấu xí thế kia, có phải hào hứng giảm đi nhiều không. Rồi lại suy tính phải làm sao cho chàng biết sắp được giao hoan với ai th́ chàng mới nức ḷng. Nếu không, sau một trận quần thảo như mới rồi, chàng không c̣n hăng hái nữa.

Suy tính một hồi nàng trở dậy đi khẽ xuống bếp, lấy rơm nhóm lửa để đun vài gáo nước, rồi châm một ngọn nến. Sau đó nàng cầm đèn bước vào pḥng, vén màn kéo mền ra bên, cất lời dơng dạc:
"Ai mà đang đêm dám lẻn vào nhà người ta mà ôm ấp đàn bà con gái? Sao có chuyện lạ lùng như vậy? Mau ngồi dậy nói cho tôi biết"

Bán Dạ Sinh đang ngủ, choàng dậy, tưởng đó là nấp đâu đó để gài bẩy ḿnh. Chàng run sợ, răng đánh cập cập, mồ hôi ướt lưng. Ngẳng đầu nh́n, hóa ra mỹ nhân lúc ban năy, nhớ lại người đàn bà cùng ḿnh vừa hoan lạc, nghĩ thầm:
"Chẳng lẽ trong nhà c̣n người đẹp mới này nữa"

Chàng cúi mặt nh́n người ḿnh vừa ôm ngủ, th́ ra là một người đàn bà xấu xi, mặt đen đúa, tóc vàng vọt, da dẻ trên ḿnh chẳng khác nào gị heo chưa rửa, không cạo. Chàng king hoàng thất sắc hỏi người đàn bà ấy:
"Chị la ai?"

Người đàn bà trong chăn nói:
:Công tử chớ sợ, em là thám tử của cô đây. Nhà em đối diện với nhà cô. Em là người đứng nói chuyện với cô ấy , lúc công tử đi qua nhà hôm nọ. Cô ấy bảo tuy diện mạo công tử đẹp đẽ, nhưng lại sợ không biết ngoài coi được, mà bên trong có xài được hay không, nên nhờ em tiếp xúc trước, v́ sợ bỏ công thất tiết với người không ra ǵ. Bây giờ th́ công tử quả xứng, vậy nhị vị cứ việc chung chăn gối với nhau. Dến phiên nhị vi trổ tài, em muốn ở lại xem, nhưng sợ làm vướng víu mất vui, nên em xin phép về nhà"

Nói xong người đàn bà nhỏm dậy, cúi chào hai người mà nói rằng:
"Tầm thường như em, được bồi tiếp công tử thật là may mắn. Cũng bởi bạn tốt cho hưởng, nhưng biết đâu trước kia em chả có nợ t́nh với công tử. Về sau nếu được công tử cho em hầu ha,ï em rất cám ơn."

Nói xong mặc vội lên người cái quần, khoác tạm cái áo bông, c̣n đồ lót cùng giày vớ th́ cuộn trên tay thành một bọc nhỏ, lể phép cúi chào một lần nữa rồi đi ngay. Bán Dạ Sinh tri ân, khác nào vừa tỉng cơn mê. Chàng ngầm cảm ơn người anh kết nghĩa là Tái Côn Lôn đă khích ḿnh, nhờ đó mới cải tạo dương vật để đàn bà được thỏ măn đến nỗi thốt thành lời biết ơn như thế.

Diễm Phương theo tiễn người đàn bà về, khóa cửa lại xong rồi trở vào pḥng, nói với Bán Dạ Sinh vẫn chưa hết bỡ ngỡ trong hoàn cảnh kỳ lạ tối nay:
"Anh đă thỏa măn rồi, sao chưa về nhà, c̣n nán lại đây làm ǵ?"

Bán Dạ Sinh liền hăng hái phản đối:
"Ôi chao, thỏa măn làm sao? trái lại là khác. Em thiếu anh món nợ tráo người. Nay trời quá nửa đêm không c̣n mấy chốc là sáng, thời khắc quư báu tợ vàng, hăy lên giường với anh, nói năng ǵ nữa"

Diễm Phương nói:
"liệu anh thèm em thật không?"

Bán Dạ Sinh nói:
"Thật"

Diễm Phương nói:
"Nếu thật anh hăy dậy, khoác tạm cái áo lên người, đi làm một việc cần đă, rồi ḿnh sẽ nằm với nhau"
"C̣n việc ǵ cần hơn việc ngủ với em?"
"Anh chớ có hỏi nhiều, theo em ra đây"



Sinh khoác áo lên người rồi ra khỏi giường. Nàng bèn dắt tay Sinh qua mấy buồng, băng qua vườn rồi xuống bếp. Nàng chỉ cho Sinh bồn tắm nước ấm sẳn sàng tự hồi nào. Hiểu rằng nàng c̣n ra dấu cho khoác áo lên ḿnh, rồi mới băng ngang vườn trống, v́ sợ ḿnh bị lạnh, Sinh cảm kích trước sự chu đáo ấy, nên nghiêng ḿnh tỏ vẻ cảm kích.

Nàng vừa nói, vừa pha thêm nước nóng nàng nấu trên bếp ban năy vao cái hùng để tắm:
"Anh hăy rửa cho sạch sẽ. Đừng để hơi trên ḿnh người ta dính váo người em"

Bán Dạ Sinh nói:
"Phải. Em quả là người biết chuyện. Ban năy không những dưới thí giao hoan mà miệng anh c̣n hôn người ta nữa. Như vậy phải c̣n súc miệng nữa"

Diễm Phương nói:
"Không có súc miệng là em không làm ǵ với anh hết"

Bán Dạ Sinh nói:
"Phải. Chẳng lẽ bên dưới đă có chữ Trung (gồm chữ Khẩu là cái miệng va nét sổ xuống ngay giữa, h́nh như dương vật đang ở tại âm cung), mà bên trên không có chữ Lũ? (gồm hai chữ Khẩu là cái miệng, có dấu chấm nối lại, h́nh dung hai cái miệng đang hôn nhau)"

Chàng đang định đi t́m cái chén để múc nước, th́ không ngờ từ trong thùng đă để sẳn một cái chén, bên trên c̣n gác một cái bàn chải răng. Chàng nghĩ thầm trong bụng:
"Ả này thật chu đáo"

Diễm Phương đợi Bán Dạ Sinh rửa ráy, đánh răng xong, cũng ngồi xuống vén xiêm rửa hạ bộ.

Tại sao trước khi Bán Dạ Sinh đến, nàng đă cùng người đàn bà ở nhà đối diện làm vệ sinh phần ấy rồi, mà bây giờ lại làm nữa?

Th́ ra trong lúc nằm ŕnh nghe Bán Dạ Sinh và người đàn bà kia giao hoan, nàng cảm thấy đê mê đến nỗi xuân t́nh rạo rực, dâm thủy nhỉ ra, nàng không muốn nhân t́nh cười nàng, nên lại làm vệ sinh nơi hạ thể.

Lên nhà trên, nàng c̣n dùng khăn ướt lau đi lau lại chiếu giường thật kỹ, rồi mở rương lấy ra một chiếc khăn khô để sẳn bên gối. Đâu đó xong rồi, nàng thổi tắt đèn. Nàng ngồi trên giường cởi quần áo, cởi đến đâu máng nơi thành ghế cạng giường đén đó, chỉ trừ cái la nhu (yếm ngực) với cái cẩm đương (quần lót nhỏ) dưới thân, rồi nằm chờ.

Bán Dạ Sinh ôm nàng, vừa hôn hít vừa chậm chạp cởi yếm cùng quần lót. Tay mơn trớn hai đồi nhỏ mịn màng làm ngón tay muốn tuột. Một cặp nhủ hoa mà lại có phần mịn màng hơn hẳn các nhủ hoa. Cả thân nàng chỗ nào cũng êm ái dịu dàng, mà nơi hạ thể da thịt có phần c̣n mềm êm hơn hết.

Bán Dạ Sinh đặt nàng nằm xuống, gác hai chân lên vai ḿnh rồi, dùng chiến thuật ban năy đă làm t́nh với người đàn bà kia, từ ngoài thọc mạnh dương vật vào. Chàng cho rằng như thế, người đàn bà có thể lúc đấu thấy đau nhưng về sau đổi thành rất khoái cảm. Chàng không ngờ Diễm Phương vẫn như thường, không tỏ vẻ đau đớn hay ngán ngẩm ǵ cả.

Bán Dạ Sinh nghĩ:
" Tái Côn Lôn nói ra lời nào nghiệm cũng đúng. Nếu dương vật của Quyền Lăo Thực không to không dài, th́ không thể âm đạo của nàng thàng rộng trơn như thế. Nếu cái dương vật của ḿnh không kịp thời tái tạo, th́ bây giờ khác nào kim xiên bụi cỏ."

Quân dụng đă không làm cho địch ngán, th́ phải dựa vào trận thế.

Bán Dạ Sinh bền rút cái gối kê đầu đem chêm dưới eo lưng nàng, sau đó hai người bắt đầu cuộc truy hoan. Tuy chưa đến mức kịch liệt, nhưng Diễm Phương thấy rằng Bán Dạ Sinh quả là một tay sành điệu.

Chêm gối dưới lưng, thiên hạ cũng thường làm, có gí gọi là sành với không sành? Thực ra, chêm là chêm vậy, chứ mấy ai biết được tại sao? Số là âm đạo có sâu có cạn, dương vật có ngắn có dài. Nếu âm hộ cạn, dương cụ dài, th́ không thể thọc vào trọn, v́ làm như thế người đàn bà không thấy khoái mà c̣n bị thốn nữa, mà người đàn ông cũng không thể hưởng lạc trọn vẹn. Trái lại ăm đạo sâu mà dương vật ngắn, người đànông không c̣n cách nào khác là chêm thêm gối phần dướ lưng nên hạ thể đàn bà thành phẳng, đầu không gối minh thành thẳng nên dương cụ dễ lấp đầy. Có rơ điều này, ta mới hiểu tại sao trước đây, khi tái tạo dương vật, Bán Dạ Sinh chỉ cốt cho nó trở thành to, mà không cần thành dài. Âm đạo của Diễm Phương sâu, dương vật củ Bán Dạ Sinh ngắn, v́ vậy chàng mới lấy gối chêm dưới lưng nàng, như vậy hẳn là một tay sành điệu, nàng chỉ thoáng thấy thế, ḷng cũng thầm khen.



Bên dưới đă trám miệng trên cũng không cho hở, có như thế mới khoái cảm trọn vẹn. v́ vậy, lưỡi của Diễm Phương cũng nằm gọn trong miệng của Bán Dạ Sinh.

Bán Dạ Sinh lúc gác chân màn lên vai ḿnh, rồi bắt đầu h́ hục, cứ như thế mà dương vật, có điều khi rút ra nhanh mà đẩy vào lại chậm, v́ sợ làm đều nhịp, gây thành tiếng dộng láng giềng nghe tiếng chăng. Thế mà một chập hấp lực sinh dục âm dương đôi bên bỗng quấn quít khít khao, chứ không có vẻ thoáng đảng như lúc bắt đầu. Chẳng phải là tác dụng của dương vật chó đă trương nở lúc giao cấu đấy sao.

Diễm Phương tự năy nằm im, nay bắt đầu toàn thân rung rẩy, nói rằng:
"Anh yêu, mạnh thêm nữa đi!"

Bán Dạ Sinh nói:
Mới bắt đầu, đă thấm vào đâu. Đợi chút nữa mới thật là khoái lạc. Có điều b́nh sinh anh không thích chơi âm thầm, mà muốn có tiếng động mới thú vị. Tiếc rằng pḥng ḿng đây hẹp quá, gây ồn ào sợ láng giềng nghe, nên không dám hết sức, biết thế nào?"

Diễm Phương nói:
"Không sao, pḥng này một bên trống, một bên sát với nhà bếp của người ta, kông ai ngủ bên đó, anh tha hồ làm ǵ đó th́ làm"

Thế là cuộc mây mưa tiếp tục, càng lúc càng sôi nổi.

Bán Dạ Sinh thay đổi đường lối. Bây giờ rút ra thong thả bao nhiêu th́ thọt vào cấp bách bấy nhiêu, làm cho mỹ nhân khoái cảm tộ cùng, hạ thân vặn vẹo hơn trước, dâm thủy mỗi lúc thêm ràn rụa. Bán Dạ Sinh định lấy khăn lau cho khô bớt, sợ dương vật rút ra dóng vào gây thêm tiếng động lớn, nhưng Diễm Phương nắm tay chàng ngăn lại. Đó là v́ nàng cũng giống như Bán Dạ Sinh, không thích im ĺm hành dâm, mà muốn lúc giao hoan, chơi càng thành tiếng lớn nghe càng sướng.

Cuộc quần thảo thành trời long đất lở.

Cuối cùng Diễm Phương đến giữa lúc phượng đảo loan điên phải rên rí:
"Chết em rồi, em chắc chết thôi... "

Nhưng Bán Dạ Sinh nào nghe, c̣n công hăm dữ dội hơn nữa.

Nàng ỉ ôi rằng:
"Xin anh thôi, em phục tài rồi, quả không hề hữu danh vô thực, chẳng thế mà một ḿnh làm được hai người suốt đêm. Hăy chừa sức, đêm mai làm nữa. Đừng để quá độ sức hao, mai này em biết trông cậy vào ai."

Nghe nói Bán Dạ Sinh thương yêu nàng vô cùng, bèn ôm chặt vào ḷng, sát hai hơi thở chung cơn lạc phúc.

V́ sợ người ngoài ban ngày trông thắy, trời sắp sáng Diễm Phương giục Bán Dạ Sinh mặc quần áo rồi ra về sớm.

Từ đó hai người cứ sáng đưa tối đón. Nhưng dần dà, đường hoàng đến bằng cửa chính, chứ không phải trèo tường như hômđầu tiên. có khi sáng bảnh mà dứt nhau không nổi, Diễm Phương phải cáo bệnh không mở cửa hàng, thanh thiên bạch nhật cùng trần truồng chưng giỡn khắp nhà mà ngắm vẻ đẹp thân thể lẫn nhau, lặn hụp trong bể ái nguồn ân. C̣n người đàn bà ở nhà đối diện th́ cứ hai đêm lẻn qua một lần, Bán Dạ Sinh không từ chối, cốt là để đừng gây bất măn nơi thị, nên cũng thỏa măn cho.

Hàng xóm tuy có phong thanh, nhưng lại ngỡ đó là Tái Côn Lôn, một đại đạo thường hay lẩn quẩn quanh vùng, nên mặc kệ. Đă không ai hé môi, mà c̣n giả đ̣ mắt đui tai điếc không buồn quan tâm đến nữa. V́ thế Bán Dạ Sinh mặc t́nh la cà tại nhà Diễm Phương mười mấy đêm liền không hề e ngại chút nào.

Cho đến hôm Quyền Lăo Thực trở về, Bán Dạ Sinh mới hết bén mảng. Tái Côn Lôn sợ Sinh tính khí nông nổi, nên không cho ra đường, đích thân đi ḍ la, liên lạc tin tức cho em. C̣n Quyền Lăo Thực thời cũng vẫn Lăo Thực, đúng như hỗn danh người ta đặt cho, có nghĩa là vẫn thật thà, trung hậu, không hề nghi ngờ ǵ. Trong khi Tái Côn Lôn giả bộ mua tơ, tới lui để thông tin tức cho Diễm Phương th́ Quyền Lăo Thực điềm nhiên mặc vợ tiếp xúc, nói chuyện với người.
Back to top
View user's profile Send private message
kinhcan



Joined: 27 Jan 2008
Posts: 46

PostPosted: Wed Jan 30, 2008 6:44 am    Post subject: Reply with quote

Back to top
View user's profile Send private message
kinhcan



Joined: 27 Jan 2008
Posts: 46

PostPosted: Wed Jan 30, 2008 6:48 am    Post subject: HOI 11 Reply with quote

Đạo chích phóng kim tiền
Trai gái thành chồng vợ
Diễm Phương thông dâm với Bán Dạ Sinh mười mấy đêm liền, cuộc t́nh mây mưa đang đằm thắm th́ đùng cái, Quyền Lăo Thực trở về làm đứt đoạn. Nàng hận không nói được, bụng nghĩ:

"Xưa nay, ḿnh cho rằng đàn ông ở đời không thể vừa có tài học, tài mạo, lại có bửu bối tiên thiên. V́ vậy ḿnh đành bỏ hai thứ đấu là tài và mạo, chỉ lưu ư đến mặt nhục dục thôi. Ḿnh đă oi con vật ngu xuẩn này như một của quư nên mới hi sinh, mà suốt ngày chịu cực, chịu khổ v́ nó. Ḿnh có biết đâu đàn ông quả có người hội đủ cả ba. Không biết c̣n gặp được anh ấy không, nghĩ tiếc sao trời đă sinh ra ḿnh là một giai nhân, thế mà so với người đàn bà xấu xí ở nhà đối diện, đă hưởng đời hơn được ǵ. Bây giờ hối tiếc những ngày qua đă không được, c̣n những ngày tháng tới lẽ nào cũng đành để trôi qua vô vị. Thánh nhân có câu: "Người trí hành xử lúc nào cũng như ban ngày". Đă làm thân đàn bà con gái, không ô danh thất tiết th́ thôi, chớ tay đă nhúng chàm, th́ cứ hẳn ḥi, bỏ nhà mà sống, chả lẽ khuất tất trong cảnh làm vợ họ Trương mà ḷng vương họ Lư măi sao. Ḿnh thường nói, xưa nay chỉ có kẻ nào có cặp mắt của Hồng Phất mỹ, lá gan của Trác Văn Quân mới đáng tư t́nh với người. Mà đă tư t́nh th́ phải tư t́nh triệt để, há chẳng cuối cùng hai giai nhân ấy c̣n được sắc phong phu nhân đấy sao? Có thế mới xứng đáng là bậc hào kiệt trong giới nữ lưu.

Cũng có người ăn vụng không quá một hai lần đă bị trắc trở cả một đời, đến nỗi không được ggặp nhau, đành ôm mối tương tư mà chết, vậy há không đáng chê sao? Từ hồi nào đến ǵờ, bí quyết của kẻ tư t́nh th́ hai chữ "Dâm" với "Bôn" vốn không tách rời bao giờ, đă muốn dâm th́ phải chịu bôn, c̣n như cho rằng không thể bôn được, th́ ráng dẹp cái nghiệt chướng nơi ḿnh đi, cố làm người trung trinh bất nhị cho xong, tại sao đem danh tiết và tính mạng ra đổi rẻ lấy thú phong lưu trong chốc lát?"

Đă có chủ ư, nàng bèn viết thơ cho Bán Dạ Sinh, hẹn cùng nhau đi trốn.

Nàng đứng ngoài cửa , đợi Tái Côn Lôn đi ngang qua, bèn trao thơ nhờ mang đi. Nàng c̣n sợ Bán Dạ Sinh nhát gan không dám làm ǵ, nôn nónh đêm ngày, suốt ngày cứ kiếm chuyện căi vă với Quyền Lăo Thực,muốn họ Quyền không chịu nổi phải bỏ vợ như Chu Măi Thần ngày xưa vậy. Nàng lấy cớ đau ốm, tơ không quay, lụa không dệt, rau không tưới mà ngay cả việc bếp nước cũng không lo, trà hơi nguội th́ nói là nước không sôi, cơm hơi khô th́ nói là nấu không chín, sáng sớm đă sưng xỉa, chiều tối th́ lạng nhạt, khi vào giường ngủ th́ đầy đọa chồng đủ mọi cách, có khi nửa đêm kêu chồng thức dậy pha nước, nấu cháo, không cho ngủ yên, lúc giao hợp với chồng giở mánh làm kiệt tinh lực cho chóng. Thế nhưng Quyền Lăo Thực cũng rán chiều chuộng, mong lấy công chuộc lỗi, ai gnờ bao nhiêu công khó ban đêm chẳng hề bù được lỗi lầm ban ngày, chỉ ít lâu một con người vạm vỡ nhu sói như cọp kia mới không đầy một tháng mà da đă muốn bọc xương, chờ chết.

Xóm giềng biết cảnh đều bất b́nh, nhưng v́ sợ Tái Côn Lôn, nên không ai dám hở môi, Quyền Lăo Thực thấy tính t́nh của vợ đột nhiên thay đổi khác thường th́ nghi ngờ là có chuyện ǵ lạ, nên gạn hỏi lối xóm xem lúc ḿnh đi vắng có ǵ khác trong nhà không.... Hàng xóm lúc đầu nói thác là không biết, nhưng về sau thấy Quyền Lăo Thực gạn hỏi măi th́ tội nghiệp cho một người trung hậu sau này có thể chết v́ tay kẻ dâm dục, nên đành trả lời:
"Có, có một khách hàng đến nhà anh mấy lần. Có điều người nàyth́ chả ai dám động đến, v́ động đến th́ hậu quả chẳng khác nào như lời cổ ngữ đă dạy:
Minh thương dị đóa
Ám tiễn nan pḥng
Có nghĩa:
Thương hươi trước mặt dễ tránh
Tên bắn sau lưng khó pḥng
Không những không thể làm ǵ được, mà c̣n sợ tai họa khôn lường nữa."

Quyền Lăo Thực hỏi:
"Người ǵ mà ghê gớm vậy?"

Hàng xóm nói:
"Không ai xa lạ, chính là Tái Côn Lôn, tên trộm thần kỳ nổi tiếng trong thiên hạ. Hồi đầu hắn đi ngang qua nhà anh, sau đó thấy anh đi mua bán vắng nhà, mới đến ḍ la thăm hỏi. Ai ngờ, kể từ hôm đó, đêm nào nhà anh cũng có tiếng động như có người nói chuyện vậy. Nếu là người khác th́ chúng tôi đă đến ḍ xét rồi, anh nghĩ coi ai dám động đến móng chân của hắn. Ḿnh không gây chuyện với hắn mà hắn c̣n đến hỏi thăm sức khỏe, huống hồ lại chọc hắn giận, th́ làm sao hắn để yên cho ḿnh. Vả lại từ hồi nào đến ǵờ, trong luật pháp đâu có chuyện xóm giềng phải bắt gian phu dâm phụ, cho nên hắn tự do đi lại mười mấy đêm liền, măi cho đến hôm anh về mới dứt.
Anh nên để bụng, sớm hôm phải đề pḥng, tuyệt đối không được tiết lộ để tránh tai bay họa gởi, ngay với vợ anh cũng phải ẳn nhẫn, đừng nói ra. Chị ấy mà biết được sẽ thông tin cho hắn, chừng đó ngay cả bọn tôi cũng không được an toàn, nếu nhẹ th́ cũng bị hắn hăm hại, c̣n nếu nặng thi có khi ngay cả tính mạng cũng khó bảo toàn."

Quyền Lăo Thực nói:
"Hắn đân có thường đến mua hàng. Nếu quư anh không nói, tôi đâu có biết, quư anh đă dặn, tôi quyết không tiết lộ. Thế nào cũng có ngày hắn rơi vào tay tôi. Khi nào bắt được hắn đem chặt đầu, nhờ quư anh giúp một tay."

Láng giềng nói:
"Đừng có dại. Cổ ngữ có câu:
Nă tặc nă tang
Tróc gian tróc song
Có nghĩa:
Bắt trộm phải cả tang vật
Bắt gian phải bắt cả hai.
Vợ anh không nghĩ đến anh, th́ giữ lại trong nhà ích ǵ, chi bằng bán quách lấy tiền xài, không bị mất vốn. Có điều nếu bán cho người khác, chưa chắc chịu đi, vả lại nếu Tái Côn Lôn hay được, nó sẽ nghĩ ḿnh dứt t́nh nó, nó sẽ giận lên và trả thù cho coi. Tốt hơn là anh cứ bán cho hắn. Ăn trộm kiến tiền cũng dễ, hắn đă thương vợ anh biết đâu sẽ bằng ḷng trả cho môt hai trăm lượng. Với số tiền đó, anh đi cưới một người nào vừa ư, như vậy vừa khỏi mang họa, vừa có được vợ mới, vừa thêm được của, có phải hơn không?"



Ai nấy bàn tán với nhau như vậy, thảy đều đồng ư thi hành kế hoạch, lại nhờ người biết ăn nói, hẹn ngày hôm sau đi t́m Tái Côn Lôn.

Lại nói về Bán Dạ Sinh, từ khi xa cách Diễm Phương th́ sinh ra bệnh tương tư, suốt ngày đeo theo Tái Côn Lôn năn nỉ t́m cách cho được gần gủi nhau.

Tái Côn Lôn nói:
"Bắt cóc cô ấy th́ dễ rồi, có điều phải dọn đi nơi khác, em có đồng ư không?"

Bán Dạ Sinh lúc đầu c̣n phân vân v́ tiếc chưa gặp được hai cô gái đẹp gặp tại miểu Trương Tiên. Tuy nhiên bức thư của Diễm Phương vô cùng tha thiết khiến Sinh cầm ḷng không đậu, nên Sinh quyết định cùng trốn đi với nàng.

Nhưng Tái Côn Lôn lại c̣n nói thêm:
"Như vậy được rồi. Có điều anh bắt cóc vợ người ta không giống như ăn trộm tiền bạc, bở tiền bạc hôm nay không có, ngày mai có lại mấy hồi, chứ c̣n vợ mà bị bắt đi th́ chồng làm sao chịu nổi.
Huống chi lăo Quyền này vốn nghèo khổ, c̣n bị mất vợ, lấy ai lo liệu cho ḿnh. Con người bị dồn ép thái quá, không có ǵ mà chẳng dám làm.
Chi bằng đem một trăm bảy chục luợng bạc đến cho lăo trước rồi hăy bát cóc vợ lăo sau. Như vậy, nếu lăo có mất cái này th́ cũng c̣n cái kia an ủi. Ḿnh làm tuy có điều hơi tổn đức, nhưng không tàn hại, lại c̣n giữ được sắc thái của kẻ anh hùng."

Bán Dạ Sinh nói:
"Tính như thế là vẹn toàn. Có điều, em đi yhế này trong túi không c̣n tiền, không biết làm sao, e lại phải làm phiền tri kỷ, trong ḷng cảm thắy không yên."

Tái Côn Lôn nói:
"Tiền của anh đến dễ th́ đi cũng dễ. Nếu anh không dám tiêu xài rộng răi với em, th́ c̣n ǵ là t́nh nghĩa với nhau. Để anh lo việc này cho em. Em hăy viết thơ trả lời cô ấy biết, là bắt cứ ngày nào cũng được, miễn là hôm ắy Quyền Lăo Thực không có ở nhà, anh sẽ đến bắt cóc cô ấy đem về cho em. Em đừng lo."

Bán Dạ Sinh mừng rỡ vô cùng, vội viết thư hồi âm và trao cho Tái Côn Lôn đem đi dùm.

Sau khi liên lạc với Diễm Phương, Tái Côn Lôn gói sẵn một trăm hai mươi lượng bạc đợi lúc nào để mang qua cho Quyền Lăo Thực. Tái Côn Lôn cả ngày cứ trông tin mà rủi thay, Quyền Lăo Thực th́ lại không đi đâu nữa.

Không ngờ một hôm, có người láng giềng của Quyền Lăo Thực đột ngột đến và nói:
"Độ này, Quyền Lăo Thực buôn bán lỗ lă, maỗi ngày kiếm không đủ ăn không nuôi nổi vợ nên địng đen bán cho người khác. Tôi nghĩ chắc là không ai đủ tiền mua, dù có đủ cũng không nuôi nổi cô ấy. Mong anh sẵn sàng làm phước, mở ḷng đại độ, cứu khổn pḥ nguy, một là cứu vớt cô ấy, hai là giúp Quyền Lăo Thực có tiền để buôn bán qua ngày, như vậy thật là lưỡng tiện."

Tái Côn Lôn nghe nói ḷng mừng khấp khởi:
"Chuyện thật lạ lùng, ḿnh đanh định bàn tính với hắn, th́ có mai mối đến dạm bán. Đă mất tiền cho hắn, lại phải làm công việc bắt cóc nữa, sao bằng mua bán công khai với hắn, em ḿnh khỏi cần bỏ xứ đi đâu."

Nghĩ vậy, Tái Côn Lôn bèn hỏi:
"Thế anh ấy muốn bao nhiêu tiền nạp sính lễ?"

Người láng giềng nói:
"Ư anh ấy muốn đ̣i hai trăm lượng, nhưng tôi nghĩ làm ǵ nhiề thế, trả trên phân nửa một chút chắc chắn lá hắn bằng ḷng"

Tái Côn Lôn nói:
"Nếu thế th́ tôi xin gởi một trăm hai mươi lượng vậy"

Người láng giềng thấy Tái Côn Lôn ưng thuận, bèn một mặt bảo với Tái lo tiền, một mặt kiếm Quyền Lăo Thực để giao dịch.

Lúc đầu, Tái Côn Lôn có ư để Bán Dạ Sinh đứng ra nhận mua c̣n ḿnh và người láng giềng cùng làm trung gian, nhưngvề sau lại nghĩ:
"Dan díu với vợ của ngựi nghèo rắc rối lắm. Họ biết tiếng ḿnh nên không dám thưa gởi lôi thôi, chứ c̣n em ḿnh th́ không nên"

V́ vậy Tái tuyệt nhiên không nhắc đến tên Bán Dạ Sinh, mà chỉ nói là tự ḿnh mua về làm vợ, thế thôi.

Quyền Lăo Thực bèn làm tờ bán vợ rồi lăn tay, c̣n người láng giềng th́ kư tên vào, xong xuôi đâu đó mới trao văn tự lại cho Tái Côn Lôn.

Tái Côn Lôn móc tiền trả đủ số, lại c̣n biếu mười lượng lại cho người láng giềng gọi là để thưởng công mai mối. Rồi ngay trong ngày, Tái thuê người rước kiệu hoa để rước Diễm Phương về mà không báo cho Bán Dạ Sinh biết. Đợi khi t́m được pḥng, mua sắm giường màn và mua luôn cả a hoàn để hầu hạ Diễm Phương , Tái mới cho hai người động pḥng hoa chúc.

T́nh bạn của Bảo Thúc, ḷng hào hiệp của Khổng Nhiễm cũng chỉ đến thế là cùng, tiếc một điều, đăy là mối t́nh bất chính, nên không thể coi đó là nghĩa khí chân chính được.

Phải chi để t́nh bạn ấy dành cho người có đạo nghĩa, hiệp khí ấy dùng để cứu người lúc lâm nguy th́ quư biết bao.
Back to top
View user's profile Send private message
kinhcan



Joined: 27 Jan 2008
Posts: 46

PostPosted: Wed Jan 30, 2008 6:50 am    Post subject: Reply with quote

Back to top
View user's profile Send private message
kinhcan



Joined: 27 Jan 2008
Posts: 46

PostPosted: Wed Jan 30, 2008 6:55 am    Post subject: HOI 12 Reply with quote

Đạo chích phóng kim tiền
Trai gái thành chồng vợ
Diễm Phương thông dâm với Bán Dạ Sinh mười mấy đêm liền, cuộc t́nh mây mưa đang đằm thắm th́ đùng cái, Quyền Lăo Thực trở về làm đứt đoạn. Nàng hận không nói được, bụng nghĩ:

"Xưa nay, ḿnh cho rằng đàn ông ở đời không thể vừa có tài học, tài mạo, lại có bửu bối tiên thiên. V́ vậy ḿnh đành bỏ hai thứ đấu là tài và mạo, chỉ lưu ư đến mặt nhục dục thôi. Ḿnh đă oi con vật ngu xuẩn này như một của quư nên mới hi sinh, mà suốt ngày chịu cực, chịu khổ v́ nó. Ḿnh có biết đâu đàn ông quả có người hội đủ cả ba. Không biết c̣n gặp được anh ấy không, nghĩ tiếc sao trời đă sinh ra ḿnh là một giai nhân, thế mà so với người đàn bà xấu xí ở nhà đối diện, đă hưởng đời hơn được ǵ. Bây giờ hối tiếc những ngày qua đă không được, c̣n những ngày tháng tới lẽ nào cũng đành để trôi qua vô vị. Thánh nhân có câu: "Người trí hành xử lúc nào cũng như ban ngày". Đă làm thân đàn bà con gái, không ô danh thất tiết th́ thôi, chớ tay đă nhúng chàm, th́ cứ hẳn ḥi, bỏ nhà mà sống, chả lẽ khuất tất trong cảnh làm vợ họ Trương mà ḷng vương họ Lư măi sao. Ḿnh thường nói, xưa nay chỉ có kẻ nào có cặp mắt của Hồng Phất mỹ, lá gan của Trác Văn Quân mới đáng tư t́nh với người. Mà đă tư t́nh th́ phải tư t́nh triệt để, há chẳng cuối cùng hai giai nhân ấy c̣n được sắc phong phu nhân đấy sao? Có thế mới xứng đáng là bậc hào kiệt trong giới nữ lưu.

Cũng có người ăn vụng không quá một hai lần đă bị trắc trở cả một đời, đến nỗi không được ggặp nhau, đành ôm mối tương tư mà chết, vậy há không đáng chê sao? Từ hồi nào đến ǵờ, bí quyết của kẻ tư t́nh th́ hai chữ "Dâm" với "Bôn" vốn không tách rời bao giờ, đă muốn dâm th́ phải chịu bôn, c̣n như cho rằng không thể bôn được, th́ ráng dẹp cái nghiệt chướng nơi ḿnh đi, cố làm người trung trinh bất nhị cho xong, tại sao đem danh tiết và tính mạng ra đổi rẻ lấy thú phong lưu trong chốc lát?"

Đă có chủ ư, nàng bèn viết thơ cho Bán Dạ Sinh, hẹn cùng nhau đi trốn.

Nàng đứng ngoài cửa , đợi Tái Côn Lôn đi ngang qua, bèn trao thơ nhờ mang đi. Nàng c̣n sợ Bán Dạ Sinh nhát gan không dám làm ǵ, nôn nónh đêm ngày, suốt ngày cứ kiếm chuyện căi vă với Quyền Lăo Thực,muốn họ Quyền không chịu nổi phải bỏ vợ như Chu Măi Thần ngày xưa vậy. Nàng lấy cớ đau ốm, tơ không quay, lụa không dệt, rau không tưới mà ngay cả việc bếp nước cũng không lo, trà hơi nguội th́ nói là nước không sôi, cơm hơi khô th́ nói là nấu không chín, sáng sớm đă sưng xỉa, chiều tối th́ lạng nhạt, khi vào giường ngủ th́ đầy đọa chồng đủ mọi cách, có khi nửa đêm kêu chồng thức dậy pha nước, nấu cháo, không cho ngủ yên, lúc giao hợp với chồng giở mánh làm kiệt tinh lực cho chóng. Thế nhưng Quyền Lăo Thực cũng rán chiều chuộng, mong lấy công chuộc lỗi, ai gnờ bao nhiêu công khó ban đêm chẳng hề bù được lỗi lầm ban ngày, chỉ ít lâu một con người vạm vỡ nhu sói như cọp kia mới không đầy một tháng mà da đă muốn bọc xương, chờ chết.

Xóm giềng biết cảnh đều bất b́nh, nhưng v́ sợ Tái Côn Lôn, nên không ai dám hở môi, Quyền Lăo Thực thấy tính t́nh của vợ đột nhiên thay đổi khác thường th́ nghi ngờ là có chuyện ǵ lạ, nên gạn hỏi lối xóm xem lúc ḿnh đi vắng có ǵ khác trong nhà không.... Hàng xóm lúc đầu nói thác là không biết, nhưng về sau thấy Quyền Lăo Thực gạn hỏi măi th́ tội nghiệp cho một người trung hậu sau này có thể chết v́ tay kẻ dâm dục, nên đành trả lời:
"Có, có một khách hàng đến nhà anh mấy lần. Có điều người nàyth́ chả ai dám động đến, v́ động đến th́ hậu quả chẳng khác nào như lời cổ ngữ đă dạy:
Minh thương dị đóa
Ám tiễn nan pḥng
Có nghĩa:
Thương hươi trước mặt dễ tránh
Tên bắn sau lưng khó pḥng
Không những không thể làm ǵ được, mà c̣n sợ tai họa khôn lường nữa."

Quyền Lăo Thực hỏi:
"Người ǵ mà ghê gớm vậy?"

Hàng xóm nói:
"Không ai xa lạ, chính là Tái Côn Lôn, tên trộm thần kỳ nổi tiếng trong thiên hạ. Hồi đầu hắn đi ngang qua nhà anh, sau đó thấy anh đi mua bán vắng nhà, mới đến ḍ la thăm hỏi. Ai ngờ, kể từ hôm đó, đêm nào nhà anh cũng có tiếng động như có người nói chuyện vậy. Nếu là người khác th́ chúng tôi đă đến ḍ xét rồi, anh nghĩ coi ai dám động đến móng chân của hắn. Ḿnh không gây chuyện với hắn mà hắn c̣n đến hỏi thăm sức khỏe, huống hồ lại chọc hắn giận, th́ làm sao hắn để yên cho ḿnh. Vả lại từ hồi nào đến ǵờ, trong luật pháp đâu có chuyện xóm giềng phải bắt gian phu dâm phụ, cho nên hắn tự do đi lại mười mấy đêm liền, măi cho đến hôm anh về mới dứt.
Anh nên để bụng, sớm hôm phải đề pḥng, tuyệt đối không được tiết lộ để tránh tai bay họa gởi, ngay với vợ anh cũng phải ẳn nhẫn, đừng nói ra. Chị ấy mà biết được sẽ thông tin cho hắn, chừng đó ngay cả bọn tôi cũng không được an toàn, nếu nhẹ th́ cũng bị hắn hăm hại, c̣n nếu nặng thi có khi ngay cả tính mạng cũng khó bảo toàn."

Quyền Lăo Thực nói:
"Hắn đân có thường đến mua hàng. Nếu quư anh không nói, tôi đâu có biết, quư anh đă dặn, tôi quyết không tiết lộ. Thế nào cũng có ngày hắn rơi vào tay tôi. Khi nào bắt được hắn đem chặt đầu, nhờ quư anh giúp một tay."

Láng giềng nói:
"Đừng có dại. Cổ ngữ có câu:
Nă tặc nă tang
Tróc gian tróc song
Có nghĩa:
Bắt trộm phải cả tang vật
Bắt gian phải bắt cả hai.
Vợ anh không nghĩ đến anh, th́ giữ lại trong nhà ích ǵ, chi bằng bán quách lấy tiền xài, không bị mất vốn. Có điều nếu bán cho người khác, chưa chắc chịu đi, vả lại nếu Tái Côn Lôn hay được, nó sẽ nghĩ ḿnh dứt t́nh nó, nó sẽ giận lên và trả thù cho coi. Tốt hơn là anh cứ bán cho hắn. Ăn trộm kiến tiền cũng dễ, hắn đă thương vợ anh biết đâu sẽ bằng ḷng trả cho môt hai trăm lượng. Với số tiền đó, anh đi cưới một người nào vừa ư, như vậy vừa khỏi mang họa, vừa có được vợ mới, vừa thêm được của, có phải hơn không?"



Ai nấy bàn tán với nhau như vậy, thảy đều đồng ư thi hành kế hoạch, lại nhờ người biết ăn nói, hẹn ngày hôm sau đi t́m Tái Côn Lôn.

Lại nói về Bán Dạ Sinh, từ khi xa cách Diễm Phương th́ sinh ra bệnh tương tư, suốt ngày đeo theo Tái Côn Lôn năn nỉ t́m cách cho được gần gủi nhau.

Tái Côn Lôn nói:
"Bắt cóc cô ấy th́ dễ rồi, có điều phải dọn đi nơi khác, em có đồng ư không?"

Bán Dạ Sinh lúc đầu c̣n phân vân v́ tiếc chưa gặp được hai cô gái đẹp gặp tại miểu Trương Tiên. Tuy nhiên bức thư của Diễm Phương vô cùng tha thiết khiến Sinh cầm ḷng không đậu, nên Sinh quyết định cùng trốn đi với nàng.

Nhưng Tái Côn Lôn lại c̣n nói thêm:
"Như vậy được rồi. Có điều anh bắt cóc vợ người ta không giống như ăn trộm tiền bạc, bở tiền bạc hôm nay không có, ngày mai có lại mấy hồi, chứ c̣n vợ mà bị bắt đi th́ chồng làm sao chịu nổi.
Huống chi lăo Quyền này vốn nghèo khổ, c̣n bị mất vợ, lấy ai lo liệu cho ḿnh. Con người bị dồn ép thái quá, không có ǵ mà chẳng dám làm.
Chi bằng đem một trăm bảy chục luợng bạc đến cho lăo trước rồi hăy bát cóc vợ lăo sau. Như vậy, nếu lăo có mất cái này th́ cũng c̣n cái kia an ủi. Ḿnh làm tuy có điều hơi tổn đức, nhưng không tàn hại, lại c̣n giữ được sắc thái của kẻ anh hùng."

Bán Dạ Sinh nói:
"Tính như thế là vẹn toàn. Có điều, em đi yhế này trong túi không c̣n tiền, không biết làm sao, e lại phải làm phiền tri kỷ, trong ḷng cảm thắy không yên."

Tái Côn Lôn nói:
"Tiền của anh đến dễ th́ đi cũng dễ. Nếu anh không dám tiêu xài rộng răi với em, th́ c̣n ǵ là t́nh nghĩa với nhau. Để anh lo việc này cho em. Em hăy viết thơ trả lời cô ấy biết, là bắt cứ ngày nào cũng được, miễn là hôm ắy Quyền Lăo Thực không có ở nhà, anh sẽ đến bắt cóc cô ấy đem về cho em. Em đừng lo."

Bán Dạ Sinh mừng rỡ vô cùng, vội viết thư hồi âm và trao cho Tái Côn Lôn đem đi dùm.

Sau khi liên lạc với Diễm Phương, Tái Côn Lôn gói sẵn một trăm hai mươi lượng bạc đợi lúc nào để mang qua cho Quyền Lăo Thực. Tái Côn Lôn cả ngày cứ trông tin mà rủi thay, Quyền Lăo Thực th́ lại không đi đâu nữa.

Không ngờ một hôm, có người láng giềng của Quyền Lăo Thực đột ngột đến và nói:
"Độ này, Quyền Lăo Thực buôn bán lỗ lă, maỗi ngày kiếm không đủ ăn không nuôi nổi vợ nên địng đen bán cho người khác. Tôi nghĩ chắc là không ai đủ tiền mua, dù có đủ cũng không nuôi nổi cô ấy. Mong anh sẵn sàng làm phước, mở ḷng đại độ, cứu khổn pḥ nguy, một là cứu vớt cô ấy, hai là giúp Quyền Lăo Thực có tiền để buôn bán qua ngày, như vậy thật là lưỡng tiện."

Tái Côn Lôn nghe nói ḷng mừng khấp khởi:
"Chuyện thật lạ lùng, ḿnh đanh định bàn tính với hắn, th́ có mai mối đến dạm bán. Đă mất tiền cho hắn, lại phải làm công việc bắt cóc nữa, sao bằng mua bán công khai với hắn, em ḿnh khỏi cần bỏ xứ đi đâu."

Nghĩ vậy, Tái Côn Lôn bèn hỏi:
"Thế anh ấy muốn bao nhiêu tiền nạp sính lễ?"

Người láng giềng nói:
"Ư anh ấy muốn đ̣i hai trăm lượng, nhưng tôi nghĩ làm ǵ nhiề thế, trả trên phân nửa một chút chắc chắn lá hắn bằng ḷng"

Tái Côn Lôn nói:
"Nếu thế th́ tôi xin gởi một trăm hai mươi lượng vậy"

Người láng giềng thấy Tái Côn Lôn ưng thuận, bèn một mặt bảo với Tái lo tiền, một mặt kiếm Quyền Lăo Thực để giao dịch.

Lúc đầu, Tái Côn Lôn có ư để Bán Dạ Sinh đứng ra nhận mua c̣n ḿnh và người láng giềng cùng làm trung gian, nhưngvề sau lại nghĩ:
"Dan díu với vợ của ngựi nghèo rắc rối lắm. Họ biết tiếng ḿnh nên không dám thưa gởi lôi thôi, chứ c̣n em ḿnh th́ không nên"

V́ vậy Tái tuyệt nhiên không nhắc đến tên Bán Dạ Sinh, mà chỉ nói là tự ḿnh mua về làm vợ, thế thôi.

Quyền Lăo Thực bèn làm tờ bán vợ rồi lăn tay, c̣n người láng giềng th́ kư tên vào, xong xuôi đâu đó mới trao văn tự lại cho Tái Côn Lôn.

Tái Côn Lôn móc tiền trả đủ số, lại c̣n biếu mười lượng lại cho người láng giềng gọi là để thưởng công mai mối. Rồi ngay trong ngày, Tái thuê người rước kiệu hoa để rước Diễm Phương về mà không báo cho Bán Dạ Sinh biết. Đợi khi t́m được pḥng, mua sắm giường màn và mua luôn cả a hoàn để hầu hạ Diễm Phương , Tái mới cho hai người động pḥng hoa chúc.

T́nh bạn của Bảo Thúc, ḷng hào hiệp của Khổng Nhiễm cũng chỉ đến thế là cùng, tiếc một điều, đăy là mối t́nh bất chính, nên không thể coi đó là nghĩa khí chân chính được.

Phải chi để t́nh bạn ấy dành cho người có đạo nghĩa, hiệp khí ấy dùng để cứu người lúc lâm nguy th́ quư biết bao.
Back to top
View user's profile Send private message
Display posts from previous:   
Post new topic   Reply to topic    VIP Blog Cafe Forum Index -> Novels All times are GMT
Goto page Previous  1, 2
Page 2 of 2

 
Jump to:  
You cannot post new topics in this forum
You cannot reply to topics in this forum
You cannot edit your posts in this forum
You cannot delete your posts in this forum
You cannot vote in polls in this forum


Powered by phpBB © 2001, 2005 phpBB Group