VIP Blog Cafe Forum Index VIP Blog Cafe
http://btphuong.multiply.com/
 
 FAQFAQ   SearchSearch   MemberlistMemberlist   UsergroupsUsergroups   RegisterRegister 
 ProfileProfile   Log in to check your private messagesLog in to check your private messages   Log inLog in 

 


Phia nam bien gioi phia tay mat troi
Goto page Previous  1, 2
 
Post new topic   Reply to topic    VIP Blog Cafe Forum Index -> Haruki Murakami
View previous topic :: View next topic  
Author Message
thanhphuong
Site Admin


Joined: 23 Jan 2008
Posts: 280

PostPosted: Sat Apr 11, 2009 10:49 am    Post subject: Reply with quote

Vào lúc đó, tôi có cảm giác về một sự đứt găy như thế. Tôi đóng ngăn kéo lại, cố t́m cách quên mọi chuyện đi. Lẽ ra ngay từ đầu tôi đă phải vứt số tiền đó đi. Sai lầm chính của tôi là đă giữ nó lâu đến thế.

Buổi chiều thứ Tư cùng tuần, trong khi đang lái xe không xa đại lộ Gaien Higashidori, tôi nh́n thấy một người phụ nữ nh́n từ sau lưng rất giống Shimamoto-san. Cô mặc một chiếc quần vải cotông xanh và một chiếc áo gió màu be, đi một đôi giày tennis màu trắng. Cô đi khập khiễng. Ngay khi nh́n thấy cô, toàn bộ khung cảnh xung quanh tôi dường như đông cứng lại. Ngay cả không khí mà tôi đang hít thở cũng trào lên như một khối rắn trong cổ họng. “Nàng đây rồi”, tôi tự nhủ. Tôi vượt qua người phụ nữ, cố nh́n kỹ khuôn mặt cô trong gương chiếu hậu, nhưng những người bộ hành khác đă ngăn không cho tôi nh́n rơ. Tôi phanh gấp, chiếc xe đi ngay sau bấm c̣i inh ỏi. Người phụ nữ đó có cùng dáng đi, tóc cùng độ dài với tóc Shimamoto-san. Tôi muốn đỗ xe lại ngay lập tức, nhưng suốt dọc vỉa hè không có chỗ nào c̣n trống. Tôi t́m được một chỗ cách đó hai mét, lao thẳng vào, rồi chạy ngược trở lại về nơi tôi nh́n thấy người phụ nữ. Cô không c̣n ở đó nữa. Tôi tuyệt vọng t́m cô ở xung quanh. Chân cô khập khiếng, cô không thể đi quá xa được, tôi tự nhủ. Rẽ đám người mà chạy, tôi qua đường, lên cái cầu bắc qua đường dành cho khách bộ hành, nh́n xuống đường từ trên cao. Áo sơ mi của tôi đẫm mồ hôi. Đột nhiên, ư nghĩ về người phụ nữ đó không thể là Shimamoto-san chạy qua tâm trí tôi: cô không khập khiễng cùng một bên với nàng. Và hơn nữa, Shimamoto-san không c̣n khập khiễng nữa.

Tôi lắc đầu, trút ra một hơi thở thật dài. Nhất định là tôi không được b́nh thường cho lắm. Tôi đă bị choáng, toàn bộ sức lực đă rời bỏ tôi. Tôi dựa lưng vào cột đèn đường, nh́n chân ḿnh một lúc. Đèn chuyển từ đỏ sang xanh, rồi lại sang đỏ. Khách bộ hành đi qua, chờ đợi, rồi đi qua. Trong lúc đó, tôi đứng dựa lưng vào cái cột, cố gắng lấy lại hơi thở.

Khi cuối cùng ngẩng được đầu lên, tôi nh́n thấy Izumi đang ở trước mặt. Ngồi ở băng ghế sau một chiếc taxi dừng lại đèn đỏ, ngay trước mặt tôi, cô nh́n tôi chăm chăm qua cửa kính. Mặt cô chỉ cách mặt tôi một mét. Dĩ nhiên là cô không c̣n ở tuổi mười bảy nữa. Nhưng tôi nhận ra cô ngay. Không thể là người nào khác được. Ở đó, ngay trước mắt tôi, là người phụ nữ tôi từng ôm trong ṿng tay hai mươi năm trước, người con gái đầu tiên mà tôi hôn, người trong một buổi chiều mùa thu đẹp trời, năm mười bảy tuổi, đă để tôi cởi bỏ quần áo, thậm chí c̣n làm mất một cái nịt tất. Hai mươi năm làm thay đổi một con người, cái đó th́ chắc rồi, nhưng tôi nhận ra được khuôn mặt này giữa cả ngh́n người.

“Cô ấy làm bọn trẻ con sợ”, người bạn học cũ từng nói với tôi. Ngay lúc đó, tôi c̣n chưa hiểu anh định nói ǵ. Tôi không thể tiêu hóa nổi những ǵ anh định giải thích với tôi. Giờ đây th́ tôi hoàn toàn hiểu. Khuôn mặt Izumi không có chút biểu cảm nào.Hoặc đúng hơn tôi phải nói rằng: Mọi h́nh thức biểu cảm đă trốn chạy khỏi khuôn mặt cô. Giống như là một căn pḥng không đồ đạc. Trên khuôn mặt đó, tất cả đều chết và lặng tờ như đáy đại dương. Và cô nh́n tôi chắm chú, với cái vẻ hoàn toàn vô cảm đó. Ít nhất th́ tôi cũng nghĩ rằng cô nh́n tôi. Đôi mắt cô quay về phía tôi; nhưng chúng không hiểu ǵ hết, không truyền đạt một thông điệp nào. Nếu cô định chuyển cho tôi một điều ǵ đó, th́ hẳn đó chỉ có thể là một sự trống rỗng không đáy.

Tôi đứng lặng tại đó. Tôi đă quên mất cách sử dụng lời nói. Tôi thở thật chậm, phải cố gắng lắm tôi mới đứng vững được. Lúc đó, tôi đă mất ư thức theo nghĩa đen về sự tồn tại của chính ḿnh. Trong một lúc, thậm chí tôi c̣n không biết ḿnh là ai. Những đường nét con người tôi bị xóa đi, tôi cảm thấy ḿnh trở thành một thức chất lỏng chảy nhỏ giọt. Một cách máy móc, không có thời gian để suy nghĩ đến một ư định cụ thể, tôi ch́a tay về phía Izumi, chạm vào cửa kính xe, và lấy đầu ngón tay vuốt ve. Tôi không biết cử chỉ đó có nghĩa ǵ. Vài người bộ hành dừng lại nh́n tôi vẻ bối rối. Nhưng tôi phải làm cử chỉ đó. Dọc theo cửa kính, tôi tiếp tục vuốt ve khuôn mặt không có mặt của Izumi. Cô không có cử động nào, thậm chí không chớp mắt. Cô đă chết rồi? Không, không thể. Cô vẫn đang sống, không một cử chỉ, mi mắt bất động. Cô vẫn sống, trong cái thế giới này, đằng sau cửa kính xe. Và đôi môi câm lặng của cô nói với tôi về một sự trống rỗng không đáy.

Cuối cùng đèn cũng chuyển sang xanh, và chiếc taxi vọt đi. Khuôn mặt Izumi vẫn không có chút biểu cảm nào cho đến cuối cùng. Cứng đờ người, tôi nh́n taxi biến mất vào đám đông xe cộ.

Tôi quay lại nơi đỗ xe, đặt phịch người xuống ghế. “Ḿnh phải tránh xa nơi này”, tôi tự nhủ. Vừa quay ch́a khóa điện th́ một cơn buồn nôn dữ dội ập đến. Tuy nhiên, tôi không thể nôn, tôi chỉ có cảm giác khó ở đến kinh khủng. Tôi đặt hai bàn tay lên vôlăng, đợi mười năm phút không động đậy. Mồ hôi chảy đầy nách tôi. Có vẻ như một thứ mùi kinh tởm đang toát ra từ người tôi. Đó không c̣n là cơ thể tôi, đó không c̣n là cơ thể mà Shimamoto-san đă dịu dàng dùng lưỡi liếm khắp nơi. Đó là cơ thể của một gă tứ tuần đang tỏa ra một thứ mùi khó chịu và chua gắt.

Sau một lúc, một cảnh sát tiến lại gần xe tôi, gơ vào cửa kính. Tôi hạ nó xuống.

- Không được đỗ xe ở đây, anh ta tuyên bố, nh́n tôi vẻ ḍ xét. Mời ông lái xe đi ngay cho.

Tôi gật đầu, quay ch́a khóa điện.

- Trông anh nhợt nhạt lắm, ông không được khỏe à?

Tôi im lặng gật đầu và nổ máy.

Phải mất nhiều giờ tâm trí tôi mới trở lại b́nh thường. Tôi có cảm giác ḿnh là một cái vỏ ốc rỗng không, một âm thanh rỗng vang lên trong tôi. Tôi hiểu rằng ḿnh đă trở nên thực sự rỗng. Tất cả những ǵ c̣n lại trong cơ thể tôi cho đến một lúc trước đă bay mất. Tôi dừng xe trong nghĩa trang Aoyama, lơ đăng nh́n lên trời qua cửa kính trước. Izumi đang đợi ḿnh trên đó, tôi tự nhủ. Hẳn là cô vẫn luôn chờ đợi tôi ở đâu đó. Ở một góc phố, sau một cửa sổ, cô đang đợi tôi đến. Cô chăm chú nh́n tôi. Chỉ có điều là cho đến giờ tôi vẫn chưa nh́n thấy cô.

Trong vài ngày, tôi không thể nói ǵ với bất kỳ ai. Mỗi lần mở miệng, từ ngữ lại bay biến đi đâu mất. Như thể cái hư vô toát ra từ Izumi đă choán hết chỗ của mọi thứ.

Tuy nhiên, sau cuộc gặp kỳ lạ vớiIzumi đó, những kư ức ám ảnh về Shimamoto-san bắt đầu nhả bớt ṿng vây bủa. Những cảnh tượng mà tôi nh́n thấy dần lấy lại màu sắc thực của chúng, những cảm giác bất ổn và phi thực tế, như thể đang bước đi trên mặt trăng, dần biến mất. Cái trọng lượng đè nặng lên tôi chuyển hóa một cách tinh tế, những cơn điên rồ từng giật dây tôi như một món đồ chơi bớt siết chặt lấy tôi đi. Tôi nh́n những hiện tượng diễn ra trong con người tôi đó với con mắt lơ đăng, như thể đang nh́n ai đó khác qua một cái cửa kính.

Không nghi ngờ ǵ nữa, cuộc gặp với Izumi đó đă gỡ nút cho một điều ǵ đó trong tôi, một sợi dây đă tuột ra. Không một âm thanh, nhưng mang tính chất quyết định.

Tôi tận dụng lúc bộ ba nhạc công nghỉ chơi để lại gần người chơi piano và mỉm cười thân ái yêu cầu anh ta không chơi bản Star-Crossed Lovers nữa.

- Tôi đă nghe bản nhạc đó quá nhiều rồi, chán lắm rồi.

Anh ta nh́n tôi một lúc, có vẻ như đang cân nhắc. Tôi rất thân với tay đàn piano đó, anh ta gần như là bạn tôi. Chúng tôi vẫn thường uống rượu cùng nhau và nói về những chủ đề thân mật.

- Tôi không hiểu anh lắm: anh muốn tôi ít chơi bản nhạc đó hơn, hay không bao giờ chơi nữa? Khác nhau rất nhiều đấy, và tôi muốn mọi chuyện thật rơ ràng.

- Tôi không muốn anh chơi bản đó nữa, chỉ thế thôi.

- Nhưng không phải là anh không thích cách chơi của tôi, phải không?

- Không. Anh chơi bản đó tuyệt hay, không có nhiều tay piano có khả năng chơi nó một cách chuẩn mực như anh đâu.

- Thế nghĩa là anh không muốn nghe nó nữa?

- Chắc là vậy đấy.

- Anh làm tôi nhớ đến Casablanca đấy.

- Đúng như thế rồi, tôi trả lời.

Kể từ buổi tối đó, thỉnh thoảng anh chơi những nốt đầu tiên của bản As time goes by khi tôi có ở đó, giống như một cái nháy mắt giữa bạn bè.

Tôi không muốn nghe bản nhạc đó nữa không phải v́ nó làm tôi nhớ đến Shimamoto-san. Mà bởi v́ nó không c̣n làm trái tim tôi xúc động như trước nữa. Những ǵ tôi thấy đặc biệt ngày xưa đă biến mất. Cảm xúc từ lâu tôi có đă hoàn toàn tan biến. Bản nhạc vẫn rất đẹp. Nhưng chỉ có vậy. Và tôi không muốn nghe một thứ nhạc, dù rất đẹp, nhưng với tôi chỉ c̣n là một cái xác vô hồn.

- Anh nghĩ ǵ thế? Yokiko tiến lại gần tôi, hỏi.

Hai giờ sáng. Nằm trên sofa, không ngủ được, hai mắt tôi mở ra, nh́n lên trần nhà.

- Đến sa mạc, tôi trả lời.

- Sa mạc?

Cô ngồi xuống cạnh chân tôi, ngẩng đầu lên nh́n tôi.

- Sa mạc nào?

- Sa mạc b́nh thường ấy. Sa mạc, với những đụn cát, những cây xương rồng mọc rải rác đây đó. Sa mạc chứa đựng rất nhiều thứ, rất nhiều sự sống.

- Cả em cũng là một phần của sa mạc đó?

- Dĩ nhiên rồi. Tất cả mọi người đều thuộc về nó, tất cả mọi người đều thuộc về nó, tất cả mọi người đều sống trong nó. Chỉ có điều, trên thực tế, chính bản thân sa mạc sống. Như trong phim ấy.

- Phim nào?

- Sa mạc sống động, phim của Disney. Nó giống như một thứ biên niên sử về sa mạc. Em không xem hồi c̣n nhỏ à?

- Không.

Tôi thấy hơi lạ khi nghe cô trả lời “không”. Tôi nhớ hồi học ở trường cấp một thầy giáo đă dẫn cả lớp đi xem bộ phim đó. Nhưng, nghĩ kỹ, Yukiko kém tôi đến năm tuổi. Có thể hồi đó cô quá nhỏ để có thể đi xem phim.

- Anh sẽ đi thuê bộ phim đó ngoài hàng cho thuê băng. Cả nhà chúng ta có thể xem nó vào Chủ nhật tới. Đó là bộ phim hay. Cảnh đẹp lắm, nh́n thấy rất nhiều hoa, nhiều thú. Ngay cả những đứa trẻ bé nhất cũng sẽ thấy hay.

Yokiko mỉm cười nh́n tôi. Đă lâu lắm rồi tôi không nh́n thấy cô cười.

- Anh muốn bỏ em à? Cô hỏi.

- Nghe này, Yokiko, anh yêu em, em biết điều đó mà.

- Có thể, nhưng câu hỏi của em là: “Anh có muốn bỏ em không?”. Câu trả lời là “Có” hoặc “Không”, không có lựa chọn nào khác.

Tôi lắc đầu.

- Anh không muốn bỏ em. Chắc là anh không có quyền nói thế, nhưng anh không muốn bỏ em. Nếu bây giờ bỏ em, anh sẽ hoàn toàn lạc lối. Anh không muốn phải cô đơn. Anh không c̣n muốn lại phải cô đơn nữa.

Yokiko ch́a tay, chạm lướt lên ngực tôi, rồi lại nh́n thẳng vào mắt tôi.

- Quyên chuyện có quyền hay không đi. Không ai đặc biệt có quyền về bất kỳ điều ǵ, anh biết mà, cô nói.

Tôi cảm thấy sự ấm nóng của ḷng bàn tay cô trên ngực ḿnh và nghĩ đến cái chết. Lẽ ra tôi có thể chết trên đường cao tốc trong cái đêm dáng nhớ cùng Shimamoto-san đó. Nếu điều đó xảy ra, cơ thể tôi sẽ không có ở đây vào lúc này, tôi hẳn đă biến đi, đă biến mất hoàn toàn. Như rất nhiều thứ khác. Tuy nhiên, tôi ở đây vào phút này, tôi tồn tại. Và ḷng bàn tay ấm nóng của của Yukiko đang đặt trên ngực tôi cũng rất thực.

- Nghe này, Yokiko, anh rất yêu em; anh đă yêu em ngay vào cái ngày anh gặp em lần đầu tiên và hôm nay anh vẫn yêu em. Nếu không gặp em hẳn là cuộc đời anh sẽ kinh khủng lắm, không thể chịu đựng nổi. Anh vô cùng biết ơn em, đến mức anh không thể nói ra lời. Tuy thế, vào lúc này, anh lại làm em đau khổ và, cùng lúc, làm cả anh đau khổ. Khi anh àm ai đó khổ, anh cũng làm chính anh khổ. Không phải là v́ anh cố ư, mà v́ anh không thể làm ǵ khác.

- Chắc chắn rồi, Yokiko dịu dàng đáp, trong khi dấu vết nụ cười vẫn lưu lại trên khóe môi cô. Anh là một kẻ ích kỷ, kém cỏi, và anh làm em đau khổ, cái đó th́ không có ǵ phải nghi ngờ cả.

Tôi nh́n cô một lúc. Không hề có bóng dáng một lời trách cứ trong lời nói vủa cô. Cô không giận dữ, cô không buồn. Cô chỉ nói thôi, không ǵ hơn.

Tôi chậm răi t́m từ.

- Có vẻ như là lúc nào anh cũng cố gắng trở thành một người khác. Có vẻ như là anh đă luôn muốn đi về phía những người và những nơi mới mẻ và khác lạ, để tạo lập một cuộc đời mới, trở thành người có tính cách khác hẳn. Anh đă làm đi làm lại điều đó rất nhiều lần trong đời, cho đến tận lúc này. Theo nghĩa nào đó, trở thành người lớn là như thế, và theo một nghĩa khác, mỗi lần chỉ là một lần thay đổi mặt nạ. Dù là ǵ đi nữa, trong khi t́m cách trở thành một người khác, anh đă cố gắng tự giải thoát khỏi những ǵ cấu tạo nên con người anh cho đến khi đó. Anh thật sự nghiêm túc muốn trở thành một người khác, và anh từng tin rằng nếu nỗ lực đầy đủ anh sẽ làm được điều đó. Nhưng cuối cùng th́ anh không đi đâu được hết cả. Anh vẫn là chính anh. Những khiếm khuyết, không thể khác được. Khung cảnh có thể thay đổi, âm thanh giọng nói dù có thay đổi ở xung quanh anh, anh vẫn cứ chỉ là một con người không hoàn hảo. Anh vẫn có những chỗ thiếu hụt như thế trong anh, những điều khơi dậy một sự thèm muốn mănh liệt với cái khác. Một cơn khát và một cơn đói không thể thỏa măn hành hạ anh, như là, cái này là chắc chắn, sẽ vẫn tiếp tục như vậy. Bởi v́, theo một nghĩa, những cái mặt nạ đó cùng là một phần của anh. Giờ th́ anh biết rồi. Nếu có thể, anh muốn trở thành một người khác v́ em, anh anh khác. Và có thể điều đó là có thể. Sẽ không dễ dàng đâu, nhưng nếu nỗ lực anh có thể làm được. Nhưng, rất thật ḷng, nếu xảy ra cùng những sự kiện đó trong đời, chắc chắn là anh sẽ vẫn làm điều tương tự. Hẳn là anh sẽ lại làm em đau khổ. Anh không hứa điều ǵ hết. Đó là tất cả những ǵ mà anh có quyền nói với em. Anh không có đủ tự tin vào anh để tin được rằng anh có thể chiến thắng trong cuộc chiến chống lại cái thế lực đó.

- Cho đến bây giờ, anh vẫn luôn cố gắng chiến đấu chống lại cái thế lực đó, để thoát được ra?

- Anh nghĩ thế.

Yokiko để nguyên tay trên ngực tôi.

- Anh yêu tội nghiệp của em, cô nói, cùng cái giọng như khi cô đang đọc một thông điệp được viết chữ hoa trên tường. (Cũng có thể là điều đó quả thật được viết trên tường).

- Anh không biết nữa, tôi nói. Anh không muốn bỏ em, cái đó th́ anh chắc, nhưng anh không biết câu trả lời đó có đúng hay không. Thậm chí anh c̣n không biết là anh có lựa chọn hay không…Nghe này Yukiko, em đang ở đây, em đang đau khổ. Anh thấy rất rơ. Anh cảm thấy tay em đang đặt trên anh. Nhưng ngoài đó ra, c̣n có những thứ mà chúng ta không thể nh́n thấy hay cảm thấy được. Những ư nghĩ, những khả năng, em cứ gọi chúng như em muốn. Anh không biết chúng đến từ đâu, nhưng chúng hiện ra và chúng sống, trộn lẫn với nhau ở bên trong anh. Anh không thể lựa chọn chúng theo như anh muốn, cũng không thể đáp lời một cách rơ ràng.

Yokiko im lặng một lúc lâu. Thỉnh thoảng, một chiếc xe tải chạy qua trên con đường phía dưới cửa sổ nhà chúng tôi, chuyển đi những thứ hàng hóa trong đêm. Tôi nh́n ra cửa sổ, nhưng không thấy ǵ. Không có ǵ khác ngoài sự trải dài của thời gian và không gian không tên, nối liền đến với b́nh minh.

- Trong thời gian chuyện đó diễn ra, nhiều lần em đă muốn chết. Yukiko nói. Em không nói thế để làm anh sợ đâu nhưng điều đó là sự thật. Đúng vậy, em cô độc và buồn bă đến mức chỉ muốn chết. Chết tự thân nó cũng không phải là điều ǵ quá khó, em nghĩ thế. Anh có hiểu không? Ư chí sống trong em giảm dần, giống như không khí dần giảm đi trong một căn pḥng đóng kín. Trong những lúc như thế, chết không có ǵ quá khó khăn cả. Thậm chí em c̣n không nghĩ ǵ đến bọn trẻ, anh biết không. Thậm chí em c̣n không quan tâm đến việc chúng sẽ ra sao nếu em chết. Đúng thế, em cô độc và buồn bă đến mức ấy. Anh không hề biết, phải không nào? Hẳn là anh chưa bao giờ nghiêm túc suy nghĩ đến những ǵ em nghĩ, đến những ǵ em cảm thấy, đến những ǵ em định làm.

Tôi không nói ǵ. Cô nhấc thay khỏi ngực tôi, đặt lên đầu gối ḿnh.

- Dù thế nào đi nữa, nếu anh muốn biết tại sao em không chết, tại sao em vẫn tiếp tục sống như thế, th́ là bởi v́ em tự nhủ nếu anh quay lại với em, em sẽ lại đón nhận anh. Đó chính là nguyên nhân khiến em không tự tử. Đó không phải là câu hỏi có quyền hay không, có lư hay không, vấn đề không nằm ở chỗ đó. Có thể anh là một kẻ kém cỏi thật, có thể anh không có chút phẩm chất tốt đẹp nào. Có thể anh sẽ lại làm em đau khổ một lần nữa, nhưng vấn đề không nằm ở chỗ đó. Em chắc chắn là anh không hiểu, phải không nào?

- Anh tin là anh hoàn toàn không hiểu ǵ hết, tôi nói.

- Và anh cũng không bao giờ hỏi điều ǵ hết cả. Yukiko đáp lời.

Tôi mở miệng định trả lời, nhưng không âm thanh nào thoát ra cả. Đúng thế, tôi chưa bao giờ hỏi cô ǵ hết. Tại sao? Tại sao tôi không bao giờ hỏi cô ǵ hết?

- Quyền mà anh có được, là những ǵ anh sẽ xây dựng kể từ bây giờ, cô nói thêm. Hoặc đúng hơn là những ǵ chúng ta sẽ xây dựng. Có thể là điều đó là chưa đủ cho đến giờ. Có thể là chúng ta tạo ra ấn tượng đă xây dựng rất nhiều thứ, nhưng trên thực tế chúng ta chưa xây dựng ǵ hết cả. Tất cả cho đến giờ đều quá thuận lợi, chắc chắn là chúng ta đă quá hạnh phúc. Anh có nghĩ thế không?

Tôi gật đầu.

Yukiko khoanh hai tay trước ngực, nh́n tôi một lúc.

- Ngày xưa, em có nhiều loại giấc mơ, nhiều loại ảo ảnh lắm. Tất cả chúng đă biến mất từ khi nào em cũng không biết nữa, em cũng không biết là ở đâu, ngay cả trước khi gặp anh cơ. Em đă giết hết trong người em, vứt đi, phá hủy, chắc chắn là theo đúng ư muốn của em. Như là một bộ phận cơ thể trở nên không cần thiết ấy. Em không biết đă làm đúng hay sai, nhưng dù thế nào, vào lúc đó, em cũng không có lựa chọn nào… Em đă mơ giấc mơ ấy, đôi khi: ai đó đến, mang lại cho em tất cả nhừng ǵ em đă ném đi. Lúc nào cũng vẫn là giấc mơ đó: ai đó đi về phía em, hai tay mang rất nặng và nói với em: “Thưa bà, bà đă để quên những cái này!”. Em vẫn luôn hạnh phúc v́ được sống với anh. Em không có ǵ để phàn nàn cả, chưa bao giờ em muốn nhiều hơn là được sống với anh. Tuy nhiên, điều ǵ đó vẫn tiếp tục theo đuổi em. Đôi khi, tỉnh dậy trong đêm, người toát mồ hôi. Cả em nữa, cũng từng bị ám ảnh bởi những ǵ em đă chối bỏ. Anh không phải là người duy nhất bị đeo đuổi bởi những lư tưởng xa xưa của anh đâu, anh biết không?

- Anh nghĩ là có, tôi đáp.

- Có thể là anh sẽ lại làm em đau khổ. Em không biết khi đó em sẽ phản ứng như thế nào. Hoặc là, lần sau sẽ là em làm anh đau khổ. Không ai có thể nói ǵ cả, chắc chắn đấy. Cả anh lẫn em. Nhưng, dù thế nào đi nữa, em yêu anh, chỉ vậy thôi.

Tôi ôm lấy cô, vuốt ve tóc cô.

- Nói xem nào, Yokiko, chúng ta sẽ bắt đầu lại mọi thứ ngay ngày mai. Anh chắc là chúng ta có thể cùng nhau bắt đầu lại từ đầu. Đêm nay th́ quá muộn rồi. Anh th́ anh muốn bắt đầu lại từ một ngày mới.

Yukiko nh́n tôi thật lâu.

- Anh biết không, cô nói, anh vẫn không hỏi em ǵ cả.

- Anh muốn bắt đầu một cuộc đời mới từ ngày mai, em nghĩ sao? Tôi hỏi.

- Em nghĩ đó là một ư hay, cô mỉm cười trả lời.

Khi Yukiko đă quay về pḥng đi ngủ, tôi c̣n nằm đó nh́n trần nhà thêm một lúc lâu. Đó là một cái trần nhà hoàn toàn b́nh thường, một cái trần căn hộ không chút đặc biệt nào. Không thật sự có ǵ thú vị. Tuy nhiên, tôi không ngừng ngắm nh́n nó. Đôi lúc, đèn pha của một chiếc xe tải chạy qua phía dưới chiếu lên một góc. Những tưởng tượng điên rồ của tôi đă chấm dứt. Tiếp xúc của ngực Shimamoto-san, âm điệu giọng nói của nàng, mùi hương da thịt nàng, tôi không c̣n nhớ tất cả những cái đó rơ nét như trước nữa. Thỉnh thoảng, những đường nét vô cảm của Izumi lại hiện về ám ảnh tôi. Tôi c̣n nhớ đến lúc chạm vào cửa kính chiếc taxi ngăn cách khuôn mặt cô với khuôn mặt của tôi. Tôi nhắm mắt lại và nghĩ đến Yukiko. Tôi nhắc đi nhắc lại nhiều lần những lời của cô. Mi mắt khéo lại, tôi dỏng tai lên lắng nghe tất cả nhừng ǵ chuyển dịch trong người ḿnh. Tôi đang chuyển hóa, không nghi ngờ ǵ nữa cả. Nhưng chuyển hóa này là cần thiết.

Tôi chưa thể chắc liệu ḿnh có đủ sức để bảo vệ Yokiko và các con hay không. Những ảo tưởng không c̣n giúp ǵ được cho tôi nữa. Chúng không c̣n tạo nên những giấc mơ cho tôi nữa. Cái hư vô vẫn là cái hư vô. Tôi đă ch́m đắm thật lâu trong cái trống không đó. Tôi đă t́m cách thích ứng với nó. “Và cuối cùng đây là kết quả”, tôi tự nhủ. Tôi buộc phải quen với cái đó. Kể từ nay, tôi phải tạo nên những giấc mơ cho một người khác, không phải cho tôi. Tôi được yêu cầu làm điều đó. Tôi không biết những giấc mơ đó, những ảo tưởng đó rộng lớn như thế nào. Nhưng nếu buộc phải t́m ra được một ư nghĩa nào đó cho tồn tại của tôi th́ tôi phải dành toàn bộ sức lực cho nhiệm vụ đó. Có thể…

Khi trời gần sáng, tôi quyết định thôi không t́m cách ngủ nữa. Tôi mặc một cái áo len ra ngoài bộ pyjama, đi pha café, và uống một tách. Ngồi ở bàn bếp, tôi nh́n bầu trời đang sáng trắng dần lên. Đă lâu tôi không nh́n thấy mặt trời mọc. Một đường thẳng màu xanh xuất hiện ở một góc trời, rồi lan rộng như một thứ mực bị tờ giấy thấm hút. Nếu tập hợp tất cả những sắc thái của màu xanh tồn tại trên đời này để chọn ra một thứ tạo nên sự đồng đều nhất, thứ màu xanh chuẩn mực nhất, th́ tôi t́n rằng người ta sẽ chọn cái màu xanh này. Khuỷu tay đặt trên bàn, tôi ngắm nh́n cái ánh sáng đó, không nghĩ ǵ hết, nhưng, khi mặt trời xuất hiện phía trên đường chân trời, màu xanh bị ánh sáng b́nh thường của ngày nuốt mất. Một đám mây duy nhất nổi bồng bềnh phía trên nghĩa trang. Một đám mây trắng, viền rơ nét. Một đám mây trắng và gọn ghẽ đến mức tưởng chừng có thể viết lên trên đó. Một ngày mới bắt đầu. Nhưng tôi hoàn toàn không biết nó sẽ mang lại cho tôi điều ǵ.

Trước tiên, tôi chở hai con gái đến trường mẫu giáo, sau đó đến bể bơi. Như mọi ngày. Tôi nhớ đến cái bể bơi hồi tôi c̣n học cấp hai. Mùi clo, tiếng những giọng nói vang vọng lên tận trần. Thời đó, tôi đang cố gắng trở thành một người khác. Đứng trước gương, tôi nh́n ngắm những đổi thay ở cơ thể thiếu niên của ḿnh. Thậm chí dường như trong sự im lặng của đêm tôi c̣n cảm nhận đươc cơ thể ḿnh đang lớn lên. Được bao bọc trong cái tôi mới đó như trong một bộ quần áo mới, tôi chuẩn bị bước những bước đi đầu tiên trong một thế giới lạ lẫm.

Vẫn ngồi trong bếp, tôi ngắm nh́n đám mây đang treo phía trên nghĩa trang Aoyama. Nó không nhúc nhích lấy một ly, như thể đang bị đóng đinh trên bầu trời. “Đă đến lúc phải đánh thức bọn trẻ rồi”, tôi tự nhủ. Trời đă sáng, chúng phải dậy thôi. Chúng cần ngày mới này mạnh mẽ hơn, sâu sắc hơn tôi nhiều. Tôi phải đi vào pḥng chúng, nhấc chăn lên, đặt tay lên người chúng ấm nóng và say ngủ. Tôi phải nói với chúng rằng một ngày mới đă bắt đầu. Tôi phải làm điều đó vào lúc này. Tuy nhiên, tôi không sao rời được khỏi bàn. Tất cả sức lực đă rời bỏ tôi, như thể ai đó đă đi ra sau lưng tôi mà tôi không nh́n thấy và thật nhẹ nhàng rút mất một cái nút ở đâu đó trên người tôi. Hai khuỷu tay chống lên bàn, tôi vùi mặt vào hai bàn tay.

Ở tận sâu bóng tối đó, tôi nghĩ đến mặt biển dưới cơn mưa. Trời mưa không tiếng động trên đại dương rộng lớn, mà không ai biết cả. Những giọt nước đập lên mặt nước im lặng, và ngay cả những con cá cũng không có chút ư thức nào về điều đó.

Tôi cứ nghĩ đến biển thật lâu, thật lâu, cho đến khi ai đó đi đến sau lưng tôi và nhẹ nhàng đặt tay lên vai tôi.

HẾT
Back to top
View user's profile Send private message Send e-mail
Display posts from previous:   
Post new topic   Reply to topic    VIP Blog Cafe Forum Index -> Haruki Murakami All times are GMT
Goto page Previous  1, 2
Page 2 of 2

 
Jump to:  
You cannot post new topics in this forum
You cannot reply to topics in this forum
You cannot edit your posts in this forum
You cannot delete your posts in this forum
You cannot vote in polls in this forum


Powered by phpBB © 2001, 2005 phpBB Group