|
Việt Nam
hiện vẫn
chưa có
những chuyên
gia giám
định nghệ
thuật được
đào tạo
chính qui
hoặc có bằng
cấp về lĩnh
vực thẩm
định tranh.
Khách hàng
mua tranh
của các danh
họa Việt Nam
- nhất là
tranh của
họa sĩ Bùi
Xuân Phái -
không tránh
khỏi nỗi lo
bị “mắc lỡm”
- mua phải
đồ rởm. Điều
này là một
thực tế luôn
thường trực
trong những
người mua.
Vậy làm sao
để có thể
nhận biết
được tranh
thật với
tranh giả?
Điều này
thực sự đă
trở thành
một bí quyết
và bí quyết
đó cũng chỉ
có vài yếu
tố căn bản:
kinh nghiệm
và trực
giác. Bùi
Thanh Phương
tâm sự: “Chỉ
trong giây
lát tôi có
thể trả lời
ngay đó là
tranh thật
hay tranh
giả một cách
khoa học và
công tâm.
Muốn đạt đến
một tŕnh độ
xem tranh
Phái đến mức
như vậy bắt
buộc người
xem phải là
người hiểu
được Bùi
Xuân Phái,
hiểu rơ
những giai
đoạn sáng
tác của ông,
bởi mỗi giai
đoạn, tác
phẩm của
Phái hầu như
đều được ứng
với trạng
thái tinh
thần và hoàn
cảnh diễn ra
trong cuộc
sống của
ông. Điều
này cần sự
cảm nhận cực
kỳ tinh tế,
cần phải
trải qua
những biến
thiên của
thế kỷ
trước, nghĩa
là phải là
người sống
cùng thời
với ông để
có được sự
trải nghiệm
và đồng cảm
với các chủ
đề mà ông đă
sáng tác…
Như thế mới
có thể phát
hiện ra được
tranh thật
hay giả ở
những chi
tiết nhỏ
nhất, bất
ngờ nhất!”.
 |
|
Hoạ
sỹ
Dương
Bích
Liên
đang
ngồi
làm
mẫu
cho
Bùi
Xuân
Phái
vẽ.
(Ảnh
tư
liệu
của
gia
đ́nh
hoạ
sỹ
Bùi
Thanh
Phương) |
Hầu như ở
tất cả các
bức tranh
của Bùi Xuân
Phái đều bắt
nguồn từ sự
chân thành
và thực tế
cuộc sống
bởi thế tác
phẩm của ông
luôn truyền
được sự xúc
động cho
người xem,
tranh giả
rất khó nếu
không nói là
không thể
làm được
điều này.
Người am
hiểu Phái,
nh́n vào bức
chân dung là
biết ngay
ông vẽ ai và
được vẽ vào
năm nào,
nh́n vào bức
phố, nhận ra
ngay góc phố
nào, vẽ vào
giai đoạn
nào, chữ kư
sẽ được đặt
ở góc nào
trên bức
tranh (chữ
kư của Phái
cũng là một
phần bố cục
của bức
tranh và
cách ông kư
như thế nào
cũng sẽ phụ
thuộc vào
cách ông vẽ
bức tranh đó
thế nào, và
cũng phụ
thuộc vào
chất liệu và
kích cỡ bức
họa nữa.
Một điểm nổi
bật, dễ nhận
ra nhất là
Phái có một
phong cách
riêng rất
Phái - phong
cách nghệ
thuật riêng
biệt ấy đă
góp phần làm
nên sự thành
công của ông
mà người ta
không thể
bắt chước
hay truyền
trao.
C̣n điều
quan trọng
nữa, Bùi
Xuân Phái
được đào tạo
qua trường
Mỹ thuật
Đông Dương
do các giáo
sư người
Pháp giảng
dạy, rất
nghiêm khắc
và qui củ,
thế nên h́nh
họa của Bùi
Xuân Phái
vốn đă rất
vững. Tranh
ông vẽ như
chơi và đầy
cảm hứng,
nhưng ẩn dấu
dưới những
nét vẽ chơi
nghịch ấy là
h́nh họa đă
rất vững và
thuộc. Nh́n
vào tranh
của Bùi Xuân
Phái, người
ta thấy sống
động và đầy
sức thuyết
phục, cho dù
có nhiều
khi, ông đă
vẽ ra những
bức họa
trong cơn
say.
Cũng nên
nhắc lại
rằng họa sĩ
đă mất cách
nay 20 năm
(1988), do
đó số tranh
mà người ta
thấy hầu như
được họa sĩ
sáng tác từ
nhiều chục
năm về trước
nên ở mỗi
bức tranh
đều nhuốm
màu thời
gian, vết
tích của năm
tháng...
Điều kiện
quan trọng
nữa mà người
mua (nếu bức
tranh có giá
trị lớn)
luôn muốn
biết là đời
sống của bức
tranh từ khi
nó được sinh
ra: nó đă
từng ở với
ai? do đâu
mà người sở
hữu bức
tranh đó có?
tư cách
người sở hữu
như thế nào?
Giới sưu tập
chuyên
nghiệp ở
Việt Nam
hiện nay nếu
nghe nói ai
đó đang có
một tác phẩm
của danh họa
nào đó, họ
chỉ cần biết
ai đang sở
hữu bức
tranh, họ sẽ
có phản ứng
ngay là có
cần quan tâm
hay là
không! Điều
này cho thấy
người sở hữu
bức tranh có
giá trị th́
bao giờ tư
cách người
đó cũng đi
kèm theo.
Chung cuộc,
làm người
thẩm định
tranh của
Phái đ̣i hỏi
có cả tính
khoa học, hệ
thống, hơn
nữa, cũng
phải là một
họa sĩ , tự
tin, trung
thực và trên
hết mọi điều
đó là t́nh
yêu dành cho
họa sĩ Bùi
Xuân Phái.
“Sau khi Bùi
Xuân Phái
mất, tôi đă
không thể
nhớ hết được
đă bao lần
phải chứng
kiến, phải
xem những
bức tranh
giả,và tiếp
chuyện những
nạn nhân của
tụi “họa
tặc”. Phần
nhiều những
khách hàng
nếu mua
những tranh
có giá tiền
khá lớn họ
thường đem
đến gặp tôi
để check.
Tôi luôn
theo một
nguyên tắc
có thể nói
là sắt đá là
nói sự thật.
Nếu bức
tranh đó là
của giả th́
của bất kỳ
ai đă bán
bức đó, tôi
cũng sẽ
không khoan
nhượng. Khi
tôi khẳng
định đó là
tranh thật
hay tranh
giả th́
trong mọi
trường hợp
tôi đă tự
nguyện nhận
lănh trách
nhiệm về
điều ḿnh đă
nói mà hoàn
toàn không
thu lợi ǵ
cho ḿnh dù
chỉ một xu
v́ tôi coi
đó là bổn
phận và
trách nhiệm
mỗi khi có
những yêu
cầu cần được
giải đáp về
tranh của
Bùi Xuân
Phái. Số các
vị khách đă
có nhu cầu
“check”
tranh khoảng
trên 50
người, Việt,
Tây, Hàn,
Nhật,
Mỹ....”.
 |
 |
|
Bức
Trước
giờ
biểu
diễn
(bản
gốc,bức
này
hiện
đang
ở
BTMTVN) |
Bức
chèo
giả,bức
này
đă
được
Sotheby's
bán
với
giá
:124,216
USD. |
 |
 |
|
Bức
Trần
Thịnh
thật
của
Bùi
Xuân
Phái...
(ảnh:
DL) |
...
và
bức
Trần
Thịnh
giả
được
nhái
lại,được
bán
với
giá
:77.996USD |
Trong
gần hai chục
năm sau khi
Bùi Xuân
Phái mất,
giới làm
tranh giả đă
“bị” Bùi
Thanh Phương
bác bỏ lên
đến con số
không ít
hơn… 100
bức, với đủ
loại kích cỡ
và chất
liệu, và số
tiền đă cứu
cho khách
Việt Nam và
khách quốc
tế khỏi bị
mất oan cũng
không ít
hơn… 200.000
USD. Nhà sưu
tập Phùng
Tất Thắng
(Hà Nội) đă
được Phương
“cứu thua”
cho anh ta
ít nhất là
20.000 USD.
Cứ một thời
gian, Thắng
lại “ôm” một
bức tranh
đến gặp
Phương và
hỏi :"Anh
ơi, tranh
này có mua
được
không?”. Sau
khi biết là
tranh giả,
lại hớt hải,
khẩn cấp ôm
tranh đem
trả cho
người bán và
đ̣i lại tiền
đặt trước.
Nhiều lần
như thế mà
Thắng vẫn
không nản
chí. Sau
cùng anh ta
đem lại một
bức tranh
thật của Bùi
Xuân Phái
cùng với câu
hỏi cũ nhưng
lại nhận
được câu trả
lời mới: đó
là tranh
thật. Thế
nhưng nhà
sưu tập này
lại không tỏ
ra vui. Anh
ta thú nhận:
“Riêng bức
này họ lại
không bán và
bảo cầm đến
cho anh xem
để muốn biết
anh sẽ khảng
định như thế
nào?”.
Bùi Thanh
Phương viết
rất chi tiết
trên blog cá
nhân của
anh: “Bạn có
biết bí
quyết nào đă
giúp tôi
phân biệt
được đâu là
cái dây
thừng và đâu
là con rắn
không? Ngoài
những kinh
nghiệm mà
tôi đă nói
c̣n có kinh
nghiệm khác,
tưởng như
rất nhỏ
nhưng bằng
cách đó thôi
cũng đủ biết
đó là tranh
thật hay đó
là tranh giả
mà chưa cần
phải nh́n
vào bức
tranh. Đó là
hăy nh́n mặt
sau của bức
tranh. Có
thể bạn chưa
biết, nhưng
mặt sau của
những bức
tranh Bùi
Xuân Phái
cũng có
tiếng nói,
cũng có ngôn
ngữ của nó
đấy!”.
Theo Bùi
Thanh
Phương, thị
trường hội
họa Việt Nam
trong 10 năm
(từ 1990 đến
2000) có hẳn
một thế giới
ngầm, có tổ
chức và liên
kết giữa các
nhóm người
Việt và
người ngoại
quốc để làm
và tiêu thụ
tranh giả
của các danh
họa Việt Nam
ở nước
ngoài, cụ
thể là ở
Hồng Kông,
Hàn Quốc,
Singapore...
và tranh giả
của Bùi Xuân
Phái cũng đă
len lỏi được
cả vào nhà
bán đấu giá
danh tiếng
hàng đầu thế
giới
Christie’s
và
Sotheby"s.
Câu hỏi được
đặt ra là,
giới chức có
trách nhiệm
ở Việt Nam
có biết
không và
phản ứng của
họ như thế
nào trước tệ
trạng này?
“Tranh giả
của các danh
họa VN không
phải tự
nhiên từ
trên trời
rơi xuống.
Nó phải có
người vẽ.
Vậy ai là
người vẽ?
Điều này quá
đơn giản nếu
nhà chức
trách muốn
truy t́m!
Vào một
gallery có
bức tranh
giả nhà chức
trách chỉ
cần nghiêm
nét mặt với
giọng nói to
hơn một
chút: "Ai đă
gửi bán bức
này?; hoặc
"đă mua bức
này của ai?”
th́ tôi đảm
bảo là trong
một buổi
chiều sẽ túm
được hàng tá
họa tặc.
Nhưng vấn đề
là, h́nh như
ở VN, pháp
luật chỉ
(hoặc sẽ)
được thực
thi khi có
ai đó đâm
đơn khiếu
kiện. Về
phía những
người sau
khi biết
ḿnh bị mắc
lỡm mua phải
của giả
thường cố
gắng trở lại
thương lượng
với người đă
bán thứ hàng
giả đó và cả
người bán
cũng muốn
yên chuyện
nên giải
quyết nhanh
gọn theo
cách của họ.
Tôi chưa
thấy có
trường hợp
nào liên
quan tới
tranh giả
của các
maitre mà
chính quyền
phải ra tay
xử lư!”.
Thường nếu
được hỏi th́
tôi sẽ có
trách nhiệm
phải trả
lời. Và tôi
ư thức rơ
trách nhiệm
của ḿnh:
nếu ḿnh nói
sai hoặc kết
luận không
đúng, bảo
tranh thật
là tranh
giả, th́
người sở hữu
bức tranh
thật đó có
quyền đến
trước cửa
nhà mà ném
gạch đá vào
nhà ḿnh.
Nhưng bạn
biết đấy, và
tôi cũng
ngạc nhiên
có phần hơi
thất vọng
một chút là
chẳng thấy
có phản ứng
nào từ phía
những người
có những bức
tranh giả mà
khách đă đem
trả lại cho
họ v́ đă tin
vào điều tôi
khẳng định.
Tôi sẽ rất
vui nếu được
gặp mặt trực
tiếp với các
tác giả
những bức
tranh giả
ấy. Tôi sẽ
có dịp phân
tích cho họ
hiểu là họ
đă vụng về
và kém cỏi
như thế nào.
Một lần nữa
tôi muốn
khảng định
rằng: Tranh
Bùi Xuân
Phái không
làm giả được
và càng ngày
tranh ông
càng lên giá
là chính bởi
điều đó. Tôi
nghĩ những
ai yêu Phái
và hiểu nghệ
thuật của
Phái cũng sẽ
đồng ư với ư
kiến này!
Vụ việc
Sotheby"s
rao bán 5
bức tranh
của Bùi Xuân
Phái (4
trong 5 bức
nói trên là
giả) đă được
Bùi Thanh
Phương “bóc
mẽ” và phản
ứng ngay sau
đó bằng một
email gửi
đến
Sotheby’s.
Phương đă
phân tích
khá tỷ mỉ và
chi tiết về
những bức
tranh giả mà
anh nhận
biết được.
Sotheby"s đă
gỡ 5 bức
tranh ra
khỏi
catalogue
sau khi nhận
được thư với
những lời
khuyến cáo
có 4 bức
tranh giả,
nhưng
Sotheby’s
vẫn có khách
hàng mua
những bức
tranh giả
đó. Theo ông
Trần Hậu
Tuấn th́ nó
được mô
phỏng một
cách thô
vụng. Điều
này cho
thấy, thiên
hạ cũng có
những người
nhắm mắt bỏ
tiền ra
không cần
t́m hiểu kỹ
là thật hay
giả, chịu
mua đắt chỉ
v́ cái tên
của tác giả
mà thôi!
Phương đă có
quyết định
khởi kiện
Sotheby’s,
nhưng anh
nhận định:
“Có người
thạo tin cho
hay rằng,
nguyên tắc
của
Sotheby"s
là, người
gửi bán và
người mua tự
t́m hiểu và
tự chịu
trách nhiệm
về mặt hàng
gửi bán và
mua (?). Họ
thường ghi
chú: "Người
mua tự t́m
hiểu lư lịch
tranh. Công
ty không
chịu trách
nhiệm". Nếu
đúng như
vậy, th́ ư
định kiện
Sotheby"s
bán nhiều
tranh giả
mạo của các
danh họa
Việt Nam,
th́ hầu như
người kiện
sẽ thua ngay
từ đầu.
Sotheby"s
thừa thông
minh và kinh
nghiệm để
chống đỡ
những phản
ứng nếu
có!”.
Cũng trên
blog cá nhân
của anh, Bùi
Thanh Phương
đă phân tích
khá chi tiết
về những đặc
điểm của các
bức tranh
giả: Bức
Chèo giả 1,
bột màu trên
giấy báo,
sau cuộc đấu
giá, đă bán
được
19.311USD
(đây là số
tiền kỷ lục
cho 1 bức
bức tranh vẽ
trên giấy
báo của một
họa sĩ VN,
rất tiếc đó
lại là bức
tranh giả
mạo tác
giả). Bức
này người vẽ
(giả) đă
không sao
chép theo
một bức nào
của Bùi Xuân
Phái mà tự
chế tác và
mô phỏng
theo một vài
kiểu dáng
của một vài
bức tranh
Chèo của
danh họa.
Sai lầm cơ
bản của
người vẽ
không hiểu
rằng, đặc
trưng trong
tranh Bùi
Xuân Phái là
khái quát
cao, ông
không cần mô
tả những chi
tiết lặt
vặt. Trong
tranh Chèo
của ông có
nhiều bức
ông không mô
tả mắt mũi
miệng, v́
thế, nhiều
bức mang vẻ
cô hồn, liêu
trai. Trong
bức này lại
có cả dây
điện chăng
ngang để
treo móc
quần áo!!!
Thời Bùi
Xuân Phái,
đề tài Chèo
của ông
không được
giới chính
thống thừa
nhận cũng
chính v́ vẻ
cô hồn và
thoáng chút
đượm buồn
của nó. Chưa
bao giờ ông
được trưng
bày bức Chèo
nào nơi
triển lăm.
Chúng đều bị
loại ngay từ
đầu. Măi đến
năm 1984,
trong cuộc
triển lăm cá
nhân lần đầu
và cũng là
lần cuối của
Bùi Xuân
Phái, tranh
Chèo của ông
mới ra mắt
công chúng.
Bức Trước
giờ biểu
diễn là
một trong
những bức
Chèo xuất
sắc nhất của
Bùi Xuân
Phái. Bức
này được bày
lần đầu tiên
tại triển
lăm cá nhân
của Bùi Xuân
Phái. V́ quá
đẹp nên Hội
Mỹ thuật
muốn lưu giữ
trong bộ sưu
tập của Hội
với h́nh
thức... gần
như là trưng
thu. Do bởi
ngày đó họa
sĩ vẫn c̣n
nghèo khó,
và được Hội
giúp đỡ đáng
kể để tổ
chức triển
lăm cá nhân
lần đầu
tiên, nên
khi đại diện
của Hội (có
làm việc với
tôi) nói rơ
ư định là
Hội dự định
có một bộ
sưu tập hội
họa. Tất
nhiên, Hội
Mỹ thuật
ngày đó đâu
có kinh phí
cho việc đi
mua tranh
nên người
đại diện đă
yêu cầu được
"lại quả"
bằng 2 bức
Chèo đẹp
nhất được
bày trong
triển lăm
Bùi Xuân
Phái năm
1984. Sau
này, tôi
được biết,
Hội Mỹ thuật
đă chuyển
giao 2 bức
Chèo đó cho
Bảo tàng Mỹ
thuật VN
trưng bày
cho công
chúng thưởng
lăm. Bức
Trước giờ
biểu diễn
hiện
đang ở Bảo
tàng Mỹ
thuật.
Với kiểu sao
chép nh́n
qua những ấn
bản từng
được in trên
sách báo,
giới làm
tranh giả đă
liều lĩnh
một cách dại
dột: sao
chép lại bức
này bằng
chất
liệu...sơn
mài! Bạn xem
bức tranh
giả dưới đây
với tiêu đề
họ tự đặt là
Cheo actors
: Bức chèo
giả này
Sotheby"s đă
bán trót lọt
cho khách
mua vào ngày
8 tháng 4
năm 2008 với
giá cao ngất
ngưởng là
124.214 USD.
Đây có
lẽ là cái
giá kỷ lục
cho một bức
tranh chép
lại đối với
giới làm
tranh giả ở
VN.
|
 |
|
Có
lẽ,
Bùi
Xuân
Phái
cũng
không
thể
ngờ,
tranh
của
ông
mấy
chục
năm
sau
sẽ
bị
người
ta
chép
lại
một
cách
tràn
lan
như
thế.
Và
chắc
chắn,
danh
hoạ
sẽ
càng
buồn
hơn
khi
Việt
Nam
chưa
có
một
sự
thẩm
định
và
biện
pháp
bảo
vệ
hữu
hiệu...
(Chân
dung
tự
họa_tranh
sơn
dầu
của
Bùi
Xuân
Phái). |
Bức chân
dung Trần
Thịnh, thuộc
sưu tập của
bà Thẩm Đôn
Thư, (hiện
là Việt kiều
sống tại
Pháp). Ông
Trần Thịnh
là chồng bà
Đôn Thư, do
mắc bệnh ung
thư, ông
Thịnh đă mất
cách nay hơn
20 chục năm.
Bức chân
dung Trần
Thịnh được
vẽ bởi Trần
Thịnh đặt và
ngồi làm mẫu
cho Bùi Xuân
Phái vẽ vào
năm 1974.
Tôi có xem
Bùi Xuân
Phái vẽ bức
này, và vẫn
c̣n nhớ là
ông Trần
Thịnh yêu
cầu Bùi Xuân
Phái vẽ vào
quyển sách
mà Trần
Thịnh đang
cầm trên tay
chữ Kiều
(có ư như
muốn nói là
Trần Thịnh
đang nghiên
cứu Kiều của
Nguyễn Du)
nhưng ông
nhất mực
không chịu.
Ông nói: "Đề
chữ Kiều vào
quyển sách
đó th́ khó
khăn ǵ
đâu,nhưng
tôi không
muốn, lư do
là v́ quan
niệm nghệ
thuật của
tôi". Theo
tôi đây là
bức chân
dung mang
chất kinh
điển nhất
của Bùi Xuân
Phái. Sau
này khi sang
Pháp, được
biết, nhiều
nhà sưu tập
hỏi mua, và
bà Đôn Thư
đă thẳng
thừng tuyên
bố: "Khi tôi
c̣n đang
sống, th́
đừng bao giờ
đặt ra câu
hỏi combien
(bao nhiêu)
với bức chân
dung này!".
Vào ngày 8
tháng 4 năm
2008, tại
nhà đấu giá
Sotheby"s
Hong Kong
đột nhiên
xuất hiện
bức chân
dung Trần
Thịnh thứ 2.
Và bức giả
này cũng đă
được bán
trót lọt cho
khách mua
vào ngày 8
tháng 4 năm
2008.
“Điều mà hội
hoạ Việt Nam
đang phải
đối mặt,
cũng giống
như nạn mua
gian bán lận
ở khu vực
này, là t́nh
trạng làm
giả tranh.
Tranh giả
không c̣n
giới hạn
trong phạm
vi tác phẩm
của các bậc
thầy mà cả
với tranh
đương đại
của các hoạ
sỹ có tranh
bán được.
Điều này đặc
biệt nghiêm
trọng tại
Việt Nam.
Tranh giả,
và tranh do
chính các
hoạ sỹ tự
lặp lại ḿnh
(reproduce)
đă xuất hiện
không ít
trong các
phiên đấu
giá. Và t́nh
h́nh này
không có dấu
hiệu nào cho
ai ngây thơ
mà tin rằng,
chỉ nhờ vào
các phương
tiện truyền
thông lên án
mà nó tự kết
thúc!”.
Thực trạng
trên đă buộc
Bùi Thanh
Phương trở
thành “người
thẩm định
tranh Phái…
bất đắc dĩ"!
Đó không chỉ
bởi t́nh
yêu, sự kính
trọng người
cha danh
hoạ, mà đó
c̣n là trách
nhiệm của
những hoạ sỹ
tự ḿnh bảo
vệ ḿnh!
Di Linh
(Vietimes)
Nguồn :
Vietimes |