|
Đối với những danh hoạ nổi tiếng như Bùi Xuân Phái, những đóng góp của ông không chỉ có ư nghĩa trong phạm vi một cá nhân, mà đó c̣n là sự rạng danh cho cả một nền nghệ thuật quốc gia và vị thế đất nước trên quốc tế. Những con người như thế, xă hội cần có một sự trân trọng bảo tồn, v́ đó thực sự là một tài sản vô giá của xă hội. Thế nhưng, chúng ta vẫn chưa làm được điều đó. Toàn bộ những nỗ lực của cá nhân anh và gia đ́nh trong việc lưu giữ và hệ thống hoá những tư liệu về cụ, là một điều may mắn và hiếm người làm được điều đó. Đó là một quá tŕnh không dễ?
Hiểu, thuộc, và đánh giá đúng mức về nghệ thuật của Bùi Xuân Phái, theo tôi, hầu như chỉ ở những người họa sĩ, những nhà sưu tập và bạn hữu cùng thời với cụ Phái. Lớp người này, ngày nay đă thưa vắng đi rất nhiều, ở vào cỡ tuổi như tôi (U50), cũng đă có thể bị xếp hàng cuối cùng, nghĩa là người "trẻ" nhất, hiểu và thuộc được tranh cụ Phái. Điều này với tôi thực sự là mối lo ngại.
 |
|
Hoạ sỹ Bùi Thanh Phương trong một triển lăm tranh Bùi Xuân Phái tại Hàn Quốc. (ảnh: tác giả cung cấp)
|
Ngày nay, tôi thấy rất nhiều người xem tranh Phái qua... báo chí, hay nói cách khác, xem tranh Phái bằng… tai! Họ ngồi ở bàn giấy, đọc vài ba bài báo, và cũng cho là ḿnh hiểu nghệ thuật Bùi Xuân Phái, gồm có Phố, Chèo... và họ c̣n xem tranh Phái cộng với huyền thoại nữa. Thế nên, Bùi Xuân Phái trong mắt người đương thời khác hẳn với một Bùi Xuân Phái trong cái nh́n và cảm nhận của thế hệ chúng tôi.
Cũng là một bức tranh vẽ phố cổ Hà Nội của Phái, nhưng trong cảm nhận của thế hệ chúng tôi, đầy xúc động, v́ nó dội về bao kỷ niệm của một thời đă mất. Ở mỗi bức tranh phố của ông, chúng được họa sĩ miêu tả từ nguyên mẫu phố cổ Hà Nội khi nó vẫn c̣n nguyên và lặng lẽ.
Thế hệ trẻ ngày nay, xem tranh phố của Phái như xem câu chuyện cổ tích về một Hà Nội xa xưa, mơ hồ và cũ kỹ, như thể có một thành phố đă biến mất trong cơn lốc xây cất. Hẳn nhiên họ cũng rất thích tranh phố Phái, nhưng cảm nhận của họ đă khác với thế hệ chúng tôi. Đó là tôi nói đối tượng trong nước, gần gũi với người và cảnh đă được nhà danh họa thể hiện qua mỗi tác phẩm, mà c̣n hạn chế với cái nh́n về hội họa của Phái, huống hồ người nước ngoài.
Bạn cũng biết là, muốn hiểu về một họa sĩ, nếu chỉ xem một hoặc hai tác phẩm của họ, cho dù đó là tác phẩm xuất sắc nhất, cũng không đủ sức thuyết phục. Nó chỉ thực sự có ư nghĩa trong một chuỗi tác phẩm, một bề dầy trong toàn bộ sự nghiệp sáng tác của anh ta th́ mới có thể có những đánh giá đúng mức. Từ suy nghĩ trên, Trần Hậu Tuấn và tôi, trong nhiều năm đă thu thập dữ liệu, hệ thống hóa những chủ đề đă sáng tác của Bùi Xuân Phái, xuất bản tới 10 cuốn sách về Bùi Xuân Phái, mà vẫn thấy chưa nói được nhiều, được hết.
Chúng tôi nhận thấy điều kỳ lạ và thú vị khi làm sách về Bùi Xuân Phái là, cứ cuốn sách sau lại hay hơn, hào hứng hơn cuốn sách trước và bỗng nhiên nhận thấy khó mà có thể khai thác hết phần ch́m của tảng băng sự nghiệp Bùi Xuân Phái, cho dù từ nhiều năm nay, Trần Hậu Tuấn đă cho người đi khắp thế giới, thu thập tin tức và mua những tác phẩm của Bùi Xuân Phái đem về Việt Nam.
Mỹ thuật Việt Nam nói riêng và xă hội nói chung, dường như chưa có được sự trân trọng cần thiết và chưa có những đánh giá đúng đắn về tài năng và đóng góp lớn lao của những tài năng như thế, bởi dường như, sự thẩm định về nghệ thuật của người nước ngoài và "sự đối xử" của họ đối với những danh hoạ Việt Nam luôn cao hơn dân ḿnh. Đó là do tŕnh độ thẩm định hội hoạ có sự chênh lệch?
Đối với giới Mỹ thuật Việt Nam nói riêng, th́ Bùi Xuân Phái là tấm gương sáng về lao động nghệ thuật. Mọi người trong giới, hết thẩy đều quí mến ông, bởi tính chân thành và độc lập suy nghĩ trong sáng tác và nhất là phẩm chất khiêm nhường, ông luôn cổ vũ ḷng say mê và cái mới trong nghệ thuật cho các đồng nghiệp.
 |
|
Bùi Thanh Phương bên người cha tài hoa. Ảnh: tác giả cung cấp
|
Nhiều họa sĩ sau khi đi nước ngoài về, tận mắt xem các nguyên bản của các danh họa thế giới thường có chung một nhận định: Nếu so sánh tác phẩm của ông với các maitre thế giới, mới thấy Bùi Xuân Phái mang tầm vóc của một danh họa thế giới. C̣n với xă hội nói chung, th́ cuộc sống cũng đă dành cho ông sự trọng thị xứng đáng. Khắp trong Nam ngoài Bắc, Bùi Xuân Phái đă nức tiếng và ai cũng biết đến phố Phái. Điều mà lúc sinh thời, ông không thể ngờ tới, và nếu biết, có thể "làm ông sợ" như trong Nhật kư “Viết dưới ánh đèn dầu”, ông viết: “Tôi thích một vẻ đẹp chân thật và kín đáo. Cái lộng lẫy, huy hoàng, chói lọi h́nh như làm tôi sợ!".
Có khi tôi cứ nghĩ, thời của ông, các họa sĩ sáng tác hồn nhiên trong sự b́nh lặng và sức sáng tác được câu thúc cả bằng t́nh yêu lẫn sự túng bấn. Các ông sáng tác nhiều và đẹp nhưng không hề bị các phương tiện media gây sức ép. Cứ h́nh dung, nếu thời này Bùi Xuân Phái mới xuất hiện, với độ tuổi 30 hay 40 th́ chưa chắc nền mỹ thuật nước nhà đă có một Bùi Xuân Phái tài danh như thế.
Tôi không nghĩ rằng người nước ngoài đă có sự thẩm định nghệ thuật đối với các danh họa cao hơn người trong nước. Người nước ngoài, nhưng mà là người nước nào mới là vấn đề đáng quan tâm. Theo tôi, khu vực Châu Âu và Bắc Âu là những đối tượng tuyệt vời khi xem tranh và cảm nhận hội họa, rất bon goût. C̣n người nước ngoài, nghiên cứu và viết các bài về mỹ thuật Việt Nam, nói chung chỉ đưa ra một cái nh́n về khuôn mặt mỹ thuật người Việt với góc nh́n nghiêng. Họ cũng có vẻ khoái "nổ" chữ là chính. Thoáng nghe có vẻ hay đấy, nhưng cũng không thấy phát hiện được điều ǵ mới và cũng không phải là luôn đúng.
Một thực tế, các tác phẩm hội hoạ sau khi cụ mất đi xuất hiện nhiều hơn khi cụ c̣n sống. Vấn đề ăn cắp thương hiệu đó, ngoài động cơ kiếm t́m lợi nhuận, đặt ra một vấn đề, đó là nhân cách và tài năng của các hoạ sỹ Việt Nam. Rất nhiều hoạ sỹ Việt Nam có tài, nhưng tài năng của họ chỉ được thừa nhận ở ngoài nước. Đó là một sự thiệt tḥi rất lớn cho cá nhân họ và cho chính đất nước, bởi như thế, hội hoạ Việt Nam so với mặt bằng chung của hội hoạ thế giới, sẽ măi bị mờ nhạt. Và công chúng VN sẽ rất ít cơ hội để tiếp cận với hội hoạ?
Đó là câu hài hước của một người nước ngoài, khi nói về t́nh trạng chung của các danh họa sau khi chết: "Khi c̣n sống, ông vẽ đă nhiều, nhưng sau khi ông chết, ông c̣n vẽ nhiều hơn, và cả những người bạn thân của ông cũng xuất hiện nhiều hơn".
Lấy thí dụ như tranh của Vincent VanGogh, sau khi ông chết đến nay, người ta chép lại tranh của họa sĩ này mỗi ngày trên khắp thế giới, như thế, rơ ràng sau khi Van Gogh chết, tranh của ông được "vẽ nhiều hơn". Nhưng những bức tranh chép đó chẳng hề làm phương hại ǵ tới tranh thật của Van Gogh, nó vẫn giữ nguyên giá trị, không những thế, c̣n giá trị hơn.
C̣n nói về tranh chép của họa sĩ Bùi Xuân Phái, hành tŕnh tiêu thụ cho những bức tranh giả, tranh chép này bây giờ có xu hướng t́m đến các gallery hay các sàn bán đấu giá ở nước ngoài, nơi khả dĩ có thể lường gạt được những người không am tường, nơi không có sự kiểm chứng của người mộ điệu trong nước.
Nếu tranh của danh họa Việt Nam mà bày bán ở gallery nào đó cho khách văng lai, th́ người ta sẽ nghĩ ngay đó là tranh chép mà không cần quan tâm nhiều. Bởi v́ mấy vị chủ gallery đó sẽ rất khó có thể thuyết phục được ḷng tin của khách bỏ ra cả chục ngàn USD để mua (trong khi ḿnh đang vật vă đi thuê cửa hàng để kinh doanh th́ vốn liếng đâu mà bỏ ra vài chục ngàn đô để đem về cửa hàng một hai tấm tranh của danh họa ?).
Giờ đây, tranh của các danh họa Việt Nam thường nằm trong tay các đại gia sưu tập chuyên nghiệp và cũng chỉ có các đại gia sưu tập chuyên nghiệp nước ngoài mới có khả năng nói chuyện giao dịch mua bán được với họ. Tôi chưa thấy ai đang lưu giữ tranh nguyên gốc của Bùi Xuân Phái mà lại tỏ ra lo lắng v́ tệ nạn tranh giả cả, bởi v́ tranh của Bùi Xuân Phái mộc mạc, chân t́nh, b́nh dị như thế thôi nhưng nó kỳ diệu ở chỗ người ta không làm giả được. Minh chứng là càng ngày tranh của ông càng lên giá, nếu làm giả được, và người ta không phân biệt được đâu là thật, đâu là giả, th́ chắc chắn các tác phẩm của ông đă bị lạm phát rồi.
Người ta hay nói đến một điều, đó là khi những tên tuổi của những cây đại thụ quá lớn, cái bóng của nó bao trùm rất rộng và rất ít thế hệ sau có thể vượt qua được cái bóng vĩ đại ấy. Cá nhân anh nhận thấy điều đó như thế nào, khi anh là thế hệ sau bước tiếp trên con đường của cha ḿnh?
Nói như vậy là cách nói dễ nhất của người hoài nghi muốn nhận định điều ǵ đó, người ta cũng hay nói như thế và khoái chí khi biết là sẽ hạ gục người nghe nếu đó là đối tượng bị ám chỉ. Với họa sĩ Bùi Xuân Phái, ông là người cha của tôi, nhưng trong nghệ thuật, ông vẫn là một người khác.
Bên cạnh niềm tự hào có người cha là Bùi Xuân Phái, nhưng cũng có nhiều khi tôi phải hứng chịu những tổn thương chỉ v́ người cha đó lại quá nổi tiếng trong thiên hạ, khi mà ḿnh cũng lại là người con nối nghiệp cha. Không có cơ sở nào để hy vọng là tôi sẽ vượt qua được cha, và tôi cũng không mong như thế.
Nhưng trong nghệ thuật mỗi người có một cơi riêng, không nên so sánh, vả lại, thời đại nào, nghệ thuật nấy. Ông Phái đă khép lại trang nghệ thuật của ông một cách vẻ vang. C̣n thế hệ của tôi, vẫn đang đi trên con đường dài và cũng đang ở trong quá tŕnh tích lũy tác phẩm. Tôi có niềm tin và t́nh yêu của riêng tôi để làm việc mỗi ngày…
Di Linh (Vietimes)
Bài 2: Người thẩm định tranh Phái bất đắc dĩ!
Nguồn Vietimes
|